Cậu bé ru mẹ - Thơ Nam Thi

ru mẹ một mình/ tuyến tính thời gian âm thầm lặng lẽ/ cậu bé của thập kỷ cô đơn...

căn gác phố buồn hun hút đêm

cậu bé nằm chờ dương cầm mưa trên mái

cậu bé của thập kỷ cô đơn

cậu bé muốn hát ru mẹ một bài

ru mẹ đường xa

ru mẹ sợ những góc phố Hà Nội

vòng lặp bốn mùa lặp chia ly

ru mẹ bỗng chốc ra đi

mười lăm năm trôi trong một ngày

ngày tuyệt đẹp, nắng nhạt và gió mát

ru mẹ tường trắng bóng đổ

cho vạn dặm thôi đại lộ lênh đênh

.

ru ngày mẹ sinh

con bế em đong đưa đầu ngõ

chết đứng trăng treo

mười ngón nhỏ đan nôi điêu linh

con ru em à ơi cánh cò giãy giũa trên đất cho lòng thằng bé độc lập

cài cho chặt cửa thế giới riêng

đừng ai muộn phiền nếu anh em con không giao tiếp

mẹ còn xa thì cần gì người lạ

.

ru mẹ vô hình

không cần tìm cấu trúc

tìm làm gì khi ngói âm dương dột nhễ nhại mặt người

ru mẹ ngày tháng chảy mòn

quá khứ đóng đinh con trên đầu ngọn gió

Hà Nội co ro

xin cho mãi là một đứa trẻ

đứa trẻ nào cũng cần có mẹ

vĩnh viễn không thể thành tựu tâm hồn

.

ru mẹ một mình

tuyến tính thời gian âm thầm lặng lẽ

cậu bé của thập kỷ cô đơn

.

căn gác phố buồn hun hút đêm

cậu bé nằm chờ dương cầm mưa trên mái

cậu bé không sợ chờ đợi

chỉ sợ không biết đến bao giờ

cậu bé quỳ lậy những miền không gian

lòng cậu khô khốc

vậy đất trời khóc lóc được không?

Hà Nội bắt nhịp được không?

con muốn hát ru mẹ một bài

chỉ một bài là đến ngày gặp lại

Ngày 14 tháng 7 năm 2019

Thơ Nam Thi Em đi đâu giữa 5 mùa Hà Nội - Thơ Nam Thi Em có mơ về Hà Nội cùng anh? - Thơ Nam Thi Thơ Trần Thị Mỹ Hạnh Chùm thơ viết ở Mỹ - Thơ Từ Nguyên Tĩnh
Nam Thi

Đường dẫn bài viết: https://baovannghe.vn/cau-be-ru-me-tho-nam-thi-14137.htmlIn bài viết

Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản. Copyright © 2024 https://baovannghe.vn/ All right reserved.