Baovannghe.vn- Thành phố duỗi mình tiễn nàng. Xe chầm chậm rẽ đám đông để về xứ núi. Trời bất chợt mưa, xung quanh nhòe nhoẹt tối. Nhiều cái cây trên phố như đang cầm đèn tiễn nàng.
Baovannghe.vn- Đường không tắc cũng chẳng quá thênh thang. Tôi đang đê mê vì mùi nước hoa khá tuyệt của Hải Yến thì bị muỗi đốt một phát ở chân. Xe bỗng chậm lại. Gì thế? Tai nạn tàu hỏa kìa. Thôi đừng nhìn. Đen lắm. Chắc nạn nhân đã được đưa đi rồi. Chiếc ô tô rúm ró kia chắc cố vượt ngang đường sắt, bị tàu đâm thẳng.
Baovannghe.vn- Chuyện đã qua vài tháng nhưng tình cảm của vợ chồng Thạc vẫn chủng chẳng, khô cứng. Trong đầu Thạc lúc nào cũng lảng vảng hình bóng của cô em vợ. Cơm nước xong, nghe nhạc, xem ti vi chán cũng đến lúc đi ngủ. Thạc nổi hứng. Anh vẫn phải chờ cho thằng con bốn tuổi ngủ yên mới dám mon men động chạm vào vợ. Vợ kêu mệt, anh cố nài, cuối cùng cũng được tặc lưỡi.
Baovannghe.vn - Mắt tôi rưng rưng. Không ngờ Hạnh nghĩ nhiều đến thế. Tôi dự định về sẽ đọc kỹ bản thảo vở kịch. Có lẽ, đây là vở kịch duy nhất Hạnh viết.