Baovannghe.vn- Sau mỗi bữa tối diễn ra trong im lặng, người đàn bà dịu hiền của anh thường ra khỏi nhà, bằng một cách nào đó. Sau khi cho bọn trẻ đi ngủ, chị ta lẻn đi mà không ai hay biết, đến gần sáng mới chịu trở về. Anh còn sợ rằng chị ta tham gia khiêu vũ, rượu chè các thứ nên có ý kiểm tra đôi giày chị ta mang hồi tối nhưng chẳng có dấu hiệu nào liên quan đến những giả thiết anh ta đã đề cập
Baovannghe.vn- An có thể phân biệt tiếng khóc của con giữa hàng trăm âm thanh khác nhau. Tiếng nghẹn ở cổ là đau bụng. Tiếng rít mỏng như hơi gió là sắp co giật. Còn khi Bin phát ra những âm khục khục rất khẽ, nghĩa là ngoài cửa sổ đang có nắng.
Baovannghe.vn- Đêm giao lưu văn nghệ quân dân. Sắc xanh bên sắc chàm. Náo nhiệt. Ồn ào. Người già, trẻ nhỏ mang ghế, rải chiếu ngồi phía trước. Bộ đội và nam nữ thanh niên vòng trong, vòng ngoài đứng kín phía sau.
Baovannghe.vn - “Ngày… tháng… năm... Mọi thứ như nứt vỡ. Đầu óc quay cuồng. Là người phụ nữ, còn đau khổ nào hơn khi biết người mình từng đầu áp má kề đã phản bội. Anh ấy đã làm vậy, bóp nghẹt tim mình.
Baovannghe.vn- Làng Long Đại những năm bom đạn giặc Mỹ là nơi “tọa độ lửa” của máy bay và pháo hạm. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm pháo sáng trắng cả dòng sông. Chúng phát hiện được mục tiêu là ném bom tới tấp. Khi pháo cao xạ của ta bắn lên, chúng đạp cho hết số bom rồi tháo chạy ra biển
Baovannghe.vn- Mùa lũ năm ấy đến sớm hơn mọi năm, như thể con sông đã mang trong mình một nỗi nóng nảy không kìm nén được. Mới đầu tháng bảy, nước đã bắt đầu dâng lên, chầm chậm nhưng dai dẳng. Người trong làng gọi đó là “nước dỗi”, thứ nước không ào ạt mà cứ lặng lẽ bủa vây, len vào từng thềm nhà, từng gốc rạ, từng khoảng ký ức.