Baovannghe.vn - Mới đó đã hết hè! Bước chân tháng sáu ngày nào vừa rộn rã gõ lanh canh thềm nhà theo niềm vui (được nghỉ) của đám học trò giờ đã xa tít phía sau, nhường chỗ cho những náo nức lặng thầm của nhịp đi tháng tám.
Baovannghe.vn - Khi cái đường ao cạn phía ngõ nhà tôi bắt đầu có nước về ngập tràn, để lũ ếch nhái, chàng hiu, ễnh ương từ đâu cùng về trú ngụ và rủ nhau ca hát từ chập choạng cho đến tận đêm, cũng có nghĩa là lúc mùa hạ đang nói lời chia tay để chào đón một vị khách mới là mùa thu.
Baovannghe.vn - Lời dặn của mẹ tưởng chỉ dành cho một đứa con đi xa, hóa ra là lời gọi quê hương. Theo dòng tâm tưởng từ hương ngô giữa phố, mở ra những mùa vụ trên nương, những bếp lửa, những năm giáp hạt và nghĩa tình của người Tày, người Nùng - nơi mỗi hạt ngô nhỏ nuôi lớn con người và gìn giữ cội nguồn.
Baovannghe.vn - Tôi đã nhiều lần đứng trước biển lớn, đã từng ngắm những thành phố rực sáng trong đêm, nhưng cảm xúc đặc biệt nhất vẫn là những lần đặt chân lên miền biên viễn.
Baovannghe.vn - Đã gần mười hai giờ đêm. Đêm Hà Nội không quá tĩnh lặng nhưng cũng đã bớt cái vẻ ồn ào náo nhiệt lúc ban ngày. Từ nhà trọ của tôi nhìn qua khung cửa sổ, ánh đèn đường vẫn sáng.
Baovannghe.vn - Tôi sinh ra khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh. Đó là những năm tháng mà dường như cái gì cũng thiếu: thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu điện, thiếu sách, thiếu cả những giải trí giản dị nhất của đời sống.
Baovannghe.vn - Một chiều mưa mùa hạ, gió lay tán lá mang theo hơi ẩm mát lành của nước. Tôi vít tay ga nhè nhẹ chạy xe trong con ngõ nhỏ của làng quê, bồi hồi nhớ lại khung cảnh ngày xưa khi ngửi thấy thoang thoảng đâu đó mùi thơm quen thuộc.
Baovannghe.vn - Nhưng đâu đó giữa một buổi chiều tháng Tám rất dài, những điều bình thường bỗng trở nên mong manh một cách lạ lùng, như thể ngày hôm ấy đã bắt đầu biến thành ký ức ngay cả khi nó còn chưa kết thúc...