Multimedia

Tôi và Loan. Truyện thiếu nhi của Thái Chí Thanh

Đọc truyện 06:10 | 01/06/2024
Tôi và Loan đã từng là đôi bạn tuyệt vời. Hai đứa gần nhà nhau, năm nào cũng chung một lớp nên cứ như hình với bóng.
aa

Tôi và Loan đã từng là đôi bạn tuyệt vời. Hai đứa gần nhà nhau, năm nào cũng chung một lớp nên cứ như hình với bóng.

Dạo này, chẳng hiểu sao nhà Loan giàu sụ lên, làm nhiều người trong khu phố không ít lời bàn tán, khen cũng nhiều nhưng tiếng eo sèo chê bai cũng lắm. Tôi và Loan chẳng mấy để ý đến chuyện đó. Hai đứa vẫn quấn quýt bên nhau, có khi thân hơn trước. Loan được bố mẹ yêu chiều nên đòi gì được nấy, tôi cũng thơm lây. Truyện hay nó mua về cả ti tỉ, tha hồ đọc. Sẵn tiền, Loan chiêu đãi tôi hết kem ly lại ô mai, mấy lần nó bao trọn gói cả chuyến píc níc, thích ơi là thích.

Vừa rồi, nhà Loan làm ga ra ô tô, tiện thể, bố nó chiếm luôn cả một góc sân khu tập thể. Thế là khu phố cứ um tí tỏi lên. Người lớn thì hết họp lại làm đơn kiện cáo. Bọn trẻ cũng chẳng vừa. Nhất là đám choai choai vốn chẳng được ngoan cho lắm, nay không đủ chỗ cho chúng chơi bóng “gôn tôm”, chiều nào cũng loạn cả lên. Có khi văng cả tục, bậy không chịu được...

Minh hoạ: Đặng Tiến

Chỉ tội Loan. Bạn bè trong khu tập thể cứ xem nó như thủ phạm. Đã không cho chơi chung lại còn bày trò trêu chọc, dọa dẫm. Thương Loan, tôi luôn an ủi, nhiều khi còn phải mồm năm miệng mười cãi hộ cho bạn. Đến cả mấy bố cầu thủ “gôn tôm” tôi cũng chẳng ngán. Đứa nào dám cà khịa với Loan là tôi xông vào để bảo vệ nó. Có lẽ vì thế mà bọn trẻ trong khu phố cứ xa dần tôi. Kể ra cũng buồn, nhưng bù lại, tình bạn của tôi và Loan càng thắm thiết hơn.

Giữa những ngày đó, Loan đi học thêm. Hết học tiếng Anh, tin học, học đàn piano, rồi thể dục nhịp điệu... Nghĩa là vân vân thứ lớp. Nó cứ tít mù. Đến cả chủ nhật cũng học. Loan chẳng còn thời gian đâu mà chơi với tôi. Nhà tôi nghèo, đâu có tiền học như nó. Những lúc vắng bạn, tôi buồn lắm. Vậy mà nó chẳng hiểu cho nỗi lòng của tôi. Gặp nhau lúc nào cũng hơn hớn kể hết bạn mới con đại gia này, lại con ông thứ trưởng nọ... Tôi thấy tủi thân nhưng chỉ ngầm trách nó vô tình. Tôi sợ Loan hiểu nhầm, cho tôi là ích kỉ, ghen tị với bạn bè...

Một lần nó đang cao hứng ca ngợi nhóm bạn mới của nó “ga lăng tuyệt vời, tiêu tiền như nước” làm tôi ngán tận cổ. Tôi thở dài, vô tình buông một câu: “Dạo này cậu nhiều bạn mới quá nhỉ?” Đến lúc này nó mới thôi bài ca bạn mới, ôm tôi, vẻ ân hận: “Nhưng chẳng ai tốt như cậu đâu.” Khổ cái thân tôi, chỉ vậy thôi đã mềm lòng cảm động. Hai đứa lại dốc bầu tâm sự, ngoặc tay thề thốt là sẽ chơi với nhau mãi mãi...

Hôm sau, sinh nhật của nó được tổ chức tại một nhà hàng rất sang. Tất nhiên là tôi có mặt rất sớm cùng với món quà mà tôi đã dành bao tâm huyết tự làm con gấu bông tặng nó. Nào ngờ nó lại trở thành món quà lạc lõng giữa bao đồ hàng hiệu, hàng đắt tiền của đám bạn mới tặng Loan. Đám bạn mới của Loan chẳng hề tế nhị, dè bỉu chê quà của tôi ra mặt. Tôi chẳng thèm chấp, nhưng Loan không hề bênh tôi, đã thế còn cười cợt, hùa với lũ bạn mới, làm tôi rất tủi thân. Tôi như người thừa, như bị tra tấn, chỉ mong kết thúc để về. Nào ngờ, cả đám lại bày trò đi câu lạc bộ “đôi giày vàng”. Tôi giãy nảy, đòi về. Cả bọn nhìn tôi cười rộ lên. Đã thế, Loan nhảy lên sau một xe máy của bạn nó rồi quay lại, vẫy vẫy tôi: “Cậu về xe ôm nhé... Bai! Bai...” Tôi tức nghẹn cổ. Trong túi lại rỗng nên đành cuốc bộ đến sưng cả chân mới về đến nhà. Chưa hết, hôm sau gặp tôi, nó cứ xuýt xoa tiếc cho tôi không được dự cuộc vui hết ý của chúng nó. Không thể im mãi được nữa. Thế là tôi cứ sa sả những lời giận hờn, oán trách nó là vô tâm, vô ý. Nếu nó có ân hận, xin lỗi thì phải ngày sau tôi mới tha thứ. Ai ngờ, nó bĩu môi, thả một câu làm tôi sững sờ: “Đàng ấy không chơi thì thôi... Tớ còn ối bạn nhé! Tưởng báu lắm ý...” Choáng! Cũng chẳng còn gì để nói nên từ hôm đó, tôi cạch luôn. Nó cũng chẳng cần gì tôi, còn làm bộ, khinh tôi ra mặt...

Thế rồi chiều nay, bỗng nhiều người từ đâu kéo đến nhà nó chửi bới, hăm dọa rồi tranh nhau lấy tài sản nhà nó đi. May mà các chú công an đã kịp thời ngăn cản rồi đưa bố nó và một số người đầu têu lên đồn.

Cảnh ngộ đó làm xôn xao cả khu phố. Bố mẹ tôi cũng bứt rứt không yên. Chỉ có đứa em gái tôi cứ tíu tít kể chuyện vừa xảy ra ở nhà Loan. Nó nói với tôi: “Thế là hết lên mặt chị nhỉ?” Theo phản xạ, tôi gật đầu. Thấy vậy, bố tôi tỏ ra không bằng lòng:

- Các con... Sao lại nỡ mừng khi nhà bạn gặp hoạn nạn?

Tôi đang bối rối thì mẹ bảo:

- Mẹ con mình sang thăm hỏi mẹ con bạn ấy nào. Hàng xóm đang lúc tối lửa tắt đèn, ai nỡ dửng dưng... Phải không các con?

Tất nhiên là phải như thế rồi. Lẽ nào tôi lại như kẻ vô hồn và ích kỉ trước cảnh nhà bạn gặp hoạn nạn? Ý nghĩ đó ập đến, làm tôi rùng mình, hoảng sợ. Tôi chạy ù sang nhà Loan, đang chưa biết nói gì thì nó đã ôm chầm lấy tôi, tức tưởi: “Hiền ơi... đừng bỏ mình nhé!” Tôi ôm chặt nó, nghẹn ngào chẳng nói nên lời...

Thái Chí Thanh

Nguồn Văn nghệ số 21/2024


Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.