Lặng
Thửa ruộng ngày trở dạ
Trong làn khói đốt đồng
Tóc cha ám một thời trận mạc
Nay trắng khói đồng sâu
Con tìm thấy những dấu chân
Nơi chiến tranh đi qua
Để lại vết sẹo những đồi trơ trọi đá
Người chiến sỹ thầm lặng trở về
Sau những chiến công gan dạ
Rừng lại hồi sinh
Những nhát cuốc vung lên
Cha vá lại vết thương bom đạn
Đồi chè, nương ngô...
Bốn mùa ngút ngát
Bạt ngàn cây gió hát vi vu
Con thấy dáng hình cha
Nơi cánh đồng gọi bình minh thức dậy
Chi chít vết bùn in “dấu chân tròn” vụn vỡ
Thương cánh cò dầm ướt sũng sương đêm
Con lại thấy
Nơi dòng sông vừa đi qua mùa lũ
Khúc lở bồi hiến giọt phù sa
Cánh đồng xanh
Một màu xanh bao la
Và con thấy
Nơi cõi vô thường
Một nốt trầm lặng lẽ
Lặng lẽ một đời dõi theo bước con đi!
| Hương tháng Chạp - Thơ Nguyễn Thế Kiên Thuở là mây viễn xứ - Thơ Trần Hoàng Vy Tôi ăn bóng tôi - Thơ Đoàn Văn Mật Tháng chạp - Thơ Lê Khắc Dinh Tiền - Thơ Mai Thìn |