Thầy
Thầy cũ kỹ như viên phấn mòn
viết lên bảng đen thời cuộc
dưới lớp bụi vô danh
đạo lý nhích từng bước…
chênh vênh tìm chỗ
Bên ngoài cửa sổ
tiếng còi xe cắt nát câu thơ
ghế trống lạnh
bảng đầy vệt lau chưa sạch
ánh mắt thầy rụng xuống
trong khoảng trắng miên man
Vì toan tính vì áo cơm
thầy dạy điều thiện
trò học điều khôn
giữa cơn bão dữ nhân tâm
chẳng còn nơi trú ngụ
Một đời dạy chữ
đến khi phấn tàn tay run
thầy vẫn viết
dòng cuối cùng trắng hạt bụi bay…
| Những khúc gió - Thơ Trần Hoàng Vy Sáng nay trời chuyển sang đông - Thơ Nguyễn Lãm Thắng Trò chơi - Thơ Lại Duy Bến Giấc mơ sám hối - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh Âm thanh của bàn chân - Thơ Nguyễn Thánh Ngã |