Sự kiện & Bình luận

Tranh cãi chuyện diễu hành cổ phục: khi lính phu kiệu gợi liên tưởng đến đội âm công

Đàm Việt Hà
Tin 24 giờ 15:44 | 09/06/2025
Một buổi diễu hành thời trang cổ phục tại Huế bất ngờ trở thành tâm điểm tranh luận trên mạng xã hội khi hình ảnh tái hiện “hoàng hậu” được khiêng bằng kiểu trang phục gợi nhớ… đội mai táng xuất hiện giữa phố. Dưới góc nhìn đại chúng, điều đó không chỉ là sự va chạm giữa ký ức thị giác và thẩm mỹ nghi lễ, mà còn là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa về hành trình định hình bản sắc văn hóa Việt trong thời hiện đại.
aa

Buổi diễu hành "Việt Phong Hội Tụ" diễn ra tại cố đô Huế chiều 8-6 thu hút hơn 1.200 bạn trẻ, người yêu văn hóa Việt và du khách tham dự. Sự kiện này là một trong những sự kiện cộng đồng nằm trong khuôn khổ Tuần lễ áo dài cộng đồng Huế - Festival Huế 2025, do Sở Văn hóa và Thể thao TP Huế tổ chức.

Tranh cãi chuyện diễu hành cổ phục: khi lính phu kiệu gợi liên tưởng đến đội âm công
Ảnh VOV.

Hình ảnh một người mẫu trong vai “hoàng hậu” ngồi kiệu rước đi giữa phố Huế, được hơn 10 người mặc trang phục giống "đội âm công" gánh đi, đã gây tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội. Điều đó không khó hiểu. Ở Việt Nam, đặc biệt là tại các vùng đất như Huế, nơi lưu giữ ký ức cung đình sâu đậm, trang phục tang lễ, biểu tượng âm dương, các quy tắc điển lễ… không đơn thuần là hình thức mà gắn liền với thiêng liêng, với nỗi sợ, và với một lịch sử chưa bao giờ chỉ là quá khứ.

Ở đây, sự phản cảm mà nhiều người cảm nhận không hẳn xuất phát từ việc “không đúng phục trang”, mà đến từ một chấn thương văn hóa chưa được xoa dịu, việc đảo lộn giữa cái sống và cái chết, giữa biểu tượng của quyền quý và hình ảnh gợi nhắc tang chế. Tâm trí đại chúng thường lưu giữ những mã biểu tượng thị giác rất mạnh, màu áo, kiểu nón, nhịp điệu di chuyển… Tái hiện sai, hoặc thiếu tri thức văn hóa vùng miền, sẽ dễ dẫn đến sự vỡ mạch cảm xúc.

Ở nhiều nước, từ carnival của Brazil đến lễ hội hóa trang Venice, việc “chơi” với hình tượng lịch sử luôn là một hình thức phản tư và trình diễn sáng tạo. Tuy nhiên, để “chơi” một cách có chiều sâu thì điều kiện tiên quyết là, phải hiểu được thứ mình đang chơi là gì. Cổ phục, dù đã trở thành trào lưu tích cực trong giới trẻ Việt, vẫn là một trường nghĩa phức tạp. Đó là nơi ký ức dân tộc, mỹ học lễ nghi, và hệ thống biểu tượng ngầm giao thoa nhau.

Trong trường hợp này, sự vội vàng và ngây thơ khi mượn hình ảnh “hoàng hậu” cùng một đội lính phu kiệu thiếu kiến thức thẩm mỹ vùng miền đã dẫn đến phản ứng dữ dội từ công chúng. Nhất là khi biểu tượng ấy lại gợi nhắc đến Nam Phương hoàng hậu, một nhân vật có vị trí lịch sử đặc biệt, gắn với giai đoạn suy tàn của triều Nguyễn và lịch sử cận đại.

Tuy nhiên, sự kiện “Việt Phong Hội Tụ” vẫn là một nỗ lực đáng ghi nhận trong việc đưa cổ phục trở lại đời sống cộng đồng. Hơn 500 bạn trẻ từ khắp ba miền đã tự nguyện tham gia, chi trả chi phí để góp mặt trong đoàn diễu hành, điều đó cho thấy lòng yêu mến sâu sắc với văn hóa dân tộc. Nhưng tình yêu ấy cần được dẫn dắt bởi tri thức.

Tranh cãi chuyện diễu hành cổ phục: khi lính phu kiệu gợi liên tưởng đến đội âm công
Lính phu kiệu triều Nguyễn trong nghi lễ tế Nam Giao, Huế, năm 1942. Ảnh tư liệu.

Nhiều ý kiến cho rằng cần có cái nhìn bao dung, và nhìn nhận như là “một cuộc chơi của người trẻ, không nên quá khắt khe”. Tuy vậy, bản thân những người tổ chức và người tham gia cũng cần hiểu rằng, văn hóa không chỉ là sân chơi, mà còn là trách nhiệm. Không có lễ hội nào, dù vui nhộn hay phóng khoáng đến mấy, lại đứng ngoài lề cảm xúc cộng đồng.

Vấn đề sâu xa hơn là, ta đang nhìn cổ phục như một loại di sản cần bảo tồn, hay như một xu hướng thẩm mỹ hiện đại để tái tạo. Nếu coi nó là di sản, thì tính chính thống và chuẩn mực là điều không thể xem nhẹ. Nếu coi nó là trào lưu văn hóa đại chúng, thì cần thiết lập một không gian “an toàn” cho việc chơi, thử, sai, nhưng cũng cần có giới hạn.

Khi người trẻ mặc cổ phục để tôn vinh văn hóa, đó là dấu hiệu tích cực. Nhưng khi cổ phục được mặc lên thân thể mà không kèm theo tri thức, thì chính nó có thể trở thành vết rạn trong ký ức tập thể. Cổ phục không thể chỉ là tấm áo đẹp, mà là một hình thức ký ức, nơi ký ức cộng đồng luôn sẵn sàng phản ứng khi bị chạm đến. Lễ hội không chỉ là nơi trình diễn mà còn là nơi học hỏi, học cách lắng nghe cảm xúc xã hội, học cách bước đi giữa hiện tại và quá khứ mà không làm tổn thương ký ức.

Nếu muốn văn hóa sống trong đời sống, ta phải để nó đi cùng sự hiểu biết. Để người trẻ được “chơi” với di sản, nhưng chơi với tất cả lòng tôn trọng. Bởi mỗi hình ảnh, như chiếc kiệu hoàng hậu giữa phố, không đơn thuần là một bức ảnh đẹp hay xấu, mà là một mảnh ký ức chung mà tất cả chúng ta đang cùng chia sẻ và gìn giữ.

Căn bếp hòa thuận. Truyện ngắn của Đào Ngọc Diệp

Căn bếp hòa thuận. Truyện ngắn của Đào Ngọc Diệp

Baovannghe.vn - Cô Lò Vi Sóng sống trong một ngôi nhà lớn ở Việt Nam, đó là nơi cư trú của cư dân Ti Vi, Tủ Bếp, Máy Rửa Bát, Bàn Ghế.
Sự sinh thành nhà văn dân tộc thiểu số: Văn chương như một cách định nghĩa về cội nguồn

Sự sinh thành nhà văn dân tộc thiểu số: Văn chương như một cách định nghĩa về cội nguồn

Baovannghe.vn -...Đặt trong không gian văn học Việt Nam, nhà văn dân tộc thiểu số xuất hiện như một chủ thể đặc thù: vừa là tác giả cá nhân, vừa là tiếng nói đại diện cho cộng đồng có ngôn ngữ, văn hóa và thế giới quan riêng
E100 Dung Quất trở lại: Mảnh ghép then chốt cho lộ trình xăng E10

E100 Dung Quất trở lại: Mảnh ghép then chốt cho lộ trình xăng E10

Baovannghe.vn - Trong bối cảnh nhu cầu xăng dầu gia tăng và yêu cầu bảo đảm an ninh năng lượng, Nhà máy Nhiên liệu sinh học Dung Quất đã hoạt động trở lại với vai trò: nguồn cung E100 ổn định, nằm kề Nhà máy Lọc dầu Dung Quất, tạo lợi thế đặc biệt trong pha chế xăng sinh học. Sự phục hồi của nhà máy không chỉ mang ý nghĩa kỹ thuật, mà còn mở ra triển vọng phát triển bền vững cho chuỗi nhiên liệu sinh học trong nước.
Ở trung tâm của công nghiệp văn hóa

Ở trung tâm của công nghiệp văn hóa

Baovannghe.vn - Trong cấu trúc của công nghiệp văn hóa, văn học thường bị nhìn nhận như một lĩnh vực độc lập, thậm chí có phần “tĩnh” so với các ngành năng động như điện ảnh hay âm nhạc. Nhưng thực chất, văn học giống như tầng đất màu. Không phải lúc nào cũng thấy rõ, nhưng mọi thứ mọc lên đều nhờ nó.
Bẻ chân “Mãnh Hổ” trên đỉnh hòn Chè. Bút ký của Trần Khởi

Bẻ chân “Mãnh Hổ” trên đỉnh hòn Chè. Bút ký của Trần Khởi

Baovannghe.vn- Hòn Chè (điểm cao 816m) phía tây nam tỉnh lị Bình Định (cũ), nằm giữa hai thôn Thạch Bàn và Hội Sơn, thuộc xã Cát Sơn, huyện Phù Cát. Cùng với các ngọn: Hòn Nọc (918m), Hòn Tre, Hòn Nhọn, Hòn Một... tạo thành một dãy liên hoàn vững chắc.