Diễn đàn lý luận

Bài thơ Cúc ơi! Thơ Yến Thanh - Lời bình của Phan Thế Cải

Tác phẩm và dư luận 08:51 | 09/10/2023
Đây là một bài thơ được viết trong nước mắt, bởi tác giả Yến Thanh là người đồng đội của Hồ Thị Cúc. Tôi một lần gặp gỡ nhà thơ Yến Thanh ở Trại viết văn Tam Đảo, đã được nghe tác giả kể về xuất xứ ra đời bài thơ Cúc ơi!. Câu chuyện đầy xúc động.
aa

Cúc ơi!

Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang

Cúc ơi! Em ở đâu không về đây tập hợp

Chín bạn đã quây quần đủ mặt:

Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh

A trưởng Võ Thị Tần điểm danh

(Chín bỏ làm mười răng được!)

*

Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc.

Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần

Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng

*

Cúc ơi! Em ở đâu?

Đất nâu lạnh lắm

Da em thì xanh

Áo em thì mỏng

Cúc ơi! Em ở đâu?

Về với bọn anh tắm nước trong Ngàn Phố

Ăn quýt đỏ Sơn Bằng

Chăn trâu cắt cỏ

*

Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ

Gối còn thêu dở

Cơm chiều chưa ăn.

*

Em ở đâu hỡi Cúc

Đồng đội tìm em đũa găm, cơm úp

Gọi em!

Gào em!

Cúc ơi… ời… ơi!

Ngã ba Đồng Lộc 25/7/1968

Lời bình của Phan Thế Cải

Bài thơ viết trong nước mắt đau thương

Đây là một bài thơ được viết trong nước mắt, bởi tác giả Yến Thanh là người đồng đội của Hồ Thị Cúc. Tôi một lần gặp gỡ nhà thơ Yến Thanh ở Trại viết văn Tam Đảo, đã được nghe tác giả kể về xuất xứ ra đời bài thơ Cúc ơi!. Câu chuyện đầy xúc động.

Hồ Thị Cúc sinh năm 1944 quê ở xã Sơn Bằng, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Tuổi thơ của cô là một chuỗi “mưa dầm nước mắt”. Mồ côi cha từ lúc lên Một tuổi, Cúc được ông nội đưa hai mẹ con về ở nhà ông và chăm sóc, dạy dỗ. Năm lên bốn tuổi, mẹ Cúc đi bước nữa, nên Cúc thiếu hơi ấm tình thương cả bố lẫn mẹ từ đó. Lớn lên Hồ Thị Cúc gia nhập Thanh niên xung phong, ở trong tiểu đội 10 cô gái do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng và đã hy sinh anh dũng tại Ngã ba Đồng Lộc.

Trong một dịp gặp nhà tại trại viết văn Tam Đảo, nhà thơ Yến Thanh kể lại với tôi rằng: “Một quả bom tấn rơi trúng cả ba hầm nơi mười cô gái ẩn nấp. Hàng trăm khối đất đá đã chôn sống cả tiểu đội. Lúc đó đúng 16 giờ ngày 24 tháng 7 năm 1968. Gọi mãi không thấy ai thưa, ban chỉ huy đại đội ra lệnh cho mọi người đào bới. Sau hai tiếng đồng hồ, đã tìm thấy thi thể 9 cô gái trong hai hầm dài. Vì bị chết ngạt, nên sắc mặt các cô vẫn hồng hào như người đang ngủ. Thi thể 9 cô được đặt lên cáng, xếp thành hàng ngang như khi còn sống tiểu đội tập hợp. Riêng Hồ Thị Cúc, tiểu đội Phó không thấy đâu. Đồng đội tiếp tục đào tìm suốt đêm 24/7 đến 25/7 vẫn vô vọng. Mười hòm, mười huyệt sau eo núi Bãi Dịa thì 9 huyệt đã có chủ, chỉ còn thiếu lại mình Cúc. Tôi ngậm ngùi xúc động ra vườn tro, ngồi cầm sổ tay kê đầu gối cầm bút viết. Bài thơ ra đời khi chưa tìm thấy Cúc. Trưa hôm sau (26/7/1968) mội người đã tìm thấy Cúc đang ngồi trong một hầm tròn cách xa nơi 9 cô ẩn nấp. Trên đầu Cúc còn đội nón, vai Cúc tựa vào cán cuốc, thi thể vẫn còn nguyên vẹn…”

Qua lời anh Yến Thanh tâm sự tôi mới thực sự hiểu rõ xuất xứ bài thơ Cúc ơi! ra đời trong hoàn cảnh lịch sử như vậy đấy. Bài thơ viết trong đau thương, viết trong nước mắt của sự âu lo cả tập thể:

Tiểu đội đã xếp thành hàng ngang

Cúc ơi! Em ở đâu không về đây tập hợp?

Một tiếng gọi thân thương, cả đại đội đang nóng ruột, xót gan chờ đợi Cúc, khi tự nhiên Cúc vắng đội hình. Đọc hai câu thơ này, tôi nghĩ bạn đọc chắc cảm nhận được tâm trạng âu lo sau vụ nổ bom kinh hoàng ấy. Một câu hỏi lớn đang đặt ra lúc này “Liệu thi thể Cúc còn nguyên vẹn nữa hay không?”. Nhưng dầu có xương tan thịt nát, vẫn phải nhặt nhạnh thu gom thi thể Cúc đưa về cùng với chị em. Bởi cuộc đời của tuổi xuân phơi phới sống thủy chung, thì đoàn kết chết cũng thủy chung đoàn kết “Chín bỏ làm mười răng được”…

Đã hai ngày trôi qua, không tìm được dấu vết Cúc, nhưng tất cả mọi người vẫn nuôi hy vọng, Cúc vẫn ở quanh đây. Cúc sẽ không nỡ nào bỏ đồng đội, bởi đồng đội là ngôi nhà chung. Ở đấy “Sự sống chẳng bao giờ chán nản”. Mười cô gái Thanh niên xung phong ngày đi san lấp hố bom, tối chị em lại ôm vai bá cổ tập hát, tập múa, tập thêu… Tuổi thơ Cúc đã bị thiếu thốn tình cảm gia đình, giờ đây Cúc được sưởi ấm tình thương sâu sắc của đồng đội. Sống trong ngôi nhà chung, Cúc còn được anh chị dạy cho mình học văn hóa.

Khi một linh hồn chưa nhập cuộc với chín linh hồn, đồng đội vẫn sắp lễ cúng bằng “Đũa găm, cơm úp” và lớn tiếng gọi Cúc về. Cuộc tìm Cúc lúc này không phải là mệnh lệnh hành chính mà mệnh lệnh trái tim. Khi mệnh lệnh trái tim gõ cửa, thì sức mạnh của đồng đội sẽ trở thành sức mạnh vô biên, đào bới xuyên núi xuyên đất, để tìm bằng được Cúc về. Tuy vô cùng đau thương mất mát, nhưng cuộc tìm kiếm phải hết sức bình tĩnh và thận trọng, vì nếu phát hiện được đúng chỗ Cúc hy sinh thì phải khéo léo lựa chiều lưỡi cuốc, lưỡi ven để thi thể Cúc không bị tổn thương thêm lần nữa.

“Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng”. Đọc giả không ai không xúc động và bàng hoàng trước câu thơ này.

Quy luật cuộc đời, nước vẫn nhớ nguồn, cây vẫn nhớ về cội, con người vẫn dù ở đâu vẫn nhớ về hình bóng quê hương, xứ sở mình sinh ra. Bài thơ gọi Cúc, nhà thơ Yến Thanh không quên điều đó “Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố/ Ăn quýt đỏ Sơn Bằng”.

Đọc bài thơ Cúc ơi! bỗng dưng tôi lại nhớ tới câu nói của nhà thơ Tố Hữu “Thơ là tiếng nói tri âm của đồng bào, đồng chí”. Khi viết bài thơ này, Yến Thanh không nén nổi xúc động, để bộc lộ cảm xúc của mình một trang nhật ký bằng thơ. Bài thơ ấy nằm trong sổ tay, dần dần lưu truyền trong đồng đội anh. Chính bản thân anh cũng không ngờ, bài thơ Cúc ơi lại trở thành “tiếng nói tri âm” của nhân dân, khi bài thơ được đăng trên sách báo. Đặc biệt sau khi được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc và nghệ sĩ nhân dân Thu Hiền hát.

Theo tôi nghĩ điều sâu sắc hơn của bài thơ, nó còn có tác dụng giáo dục tình yêu đồng đội, tình yêu Tổ quốc cho nhiều thế hệ khi đến với địa chỉ Ngã ba Đồng Lộc “Máu và Hoa”.

Nguồn Văn nghệ số 40/2023


Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.