Diễn đàn lý luận

Nét ảo diệu của họa sĩ Đỗ Chung

Chân dung văn học 21:34 | 07/02/2018
Căn phòng nhờ nhờ sáng, thứ ánh sáng rọi qua khung cửa sổ thành vệt chỉ đủ làm rõ các chi tiết trên bức tranh, những sắc màu khắc họa đang dần hiện lên một câu chuyện huyền bí. Trong không gian nhờ nhờ sáng ấy, một bàn tay có những ngón sần chai cầm cây cọ vung lên, vuốt xuống trên mặt toan nhập nhòa huyền ảo như thầy phủ thủy đang hành lễ đuổi tà. Những nét cọ phủ màn sương mờ ảo vào một thế giới nghệ thuật không lời. Là gió, là mây, núi cao vực thẳm, những mặt người cười, khóc… ẩn hiện mập mờ, ma mị. Chợt nhận ra những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt vuông chữ điền, chảy thấm ướt tấm áo may ô người cầm cọ. Ánh mắt đăm đăm. Không gian tĩnh lặng, nghiêm cẩn, tiếng cọ phết sơn phát ra âm thanh khột khoạt. Tự dưng sau gáy tôi như có làn gió lạnh gai gai, thoáng chút rùng mình, làn gió như mang hơi thở hẻm núi bức tranh kia phả ra. Tĩnh tâm nhìn lại, vẫn là đôi bàn tay chai sần với những ngón như đốt trúc, đốt tre của họa sĩ Đỗ Chung dập dờn đang phiêu lên như nhập đồng
aa

Căn phòng nhờ nhờ sáng, thứ ánh sáng rọi qua khung cửa sổ thành vệt chỉ đủ làm rõ các chi tiết trên bức tranh, những sắc màu khắc họa đang dần hiện lên một câu chuyện huyền bí. Trong không gian nhờ nhờ sáng ấy, một bàn tay có những ngón sần chai cầm cây cọ vung lên, vuốt xuống trên mặt toan nhập nhòa huyền ảo như thầy phủ thủy đang hành lễ đuổi tà. Những nét cọ phủ màn sương mờ ảo vào một thế giới nghệ thuật không lời. Là gió, là mây, núi cao vực thẳm, những mặt người cười, khóc… ẩn hiện mập mờ, ma mị. Chợt nhận ra những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt vuông chữ điền, chảy thấm ướt tấm áo may ô người cầm cọ. Ánh mắt đăm đăm. Không gian tĩnh lặng, nghiêm cẩn, tiếng cọ phết sơn phát ra âm thanh khột khoạt. Tự dưng sau gáy tôi như có làn gió lạnh gai gai, thoáng chút rùng mình, làn gió như mang hơi thở hẻm núi bức tranh kia phả ra. Tĩnh tâm nhìn lại, vẫn là đôi bàn tay chai sần với những ngón như đốt trúc, đốt tre của họa sĩ Đỗ Chung dập dờn đang phiêu lên như nhập đồng...

Phố huyện Si ma cai - sơn dầu của Đỗ Chung

Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Baovannghe.vn- Từ sông. Ra biển, phù trầm/ Em phơi áo lụa, sóng ngầm. Biển reo
Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Baovannghe.vn - Mới đây, triển lãm mỹ thuật quốc tế Chon’s Hanoi mini art fair 2026 đã được khai mạc tại tầng 1 - Trụ sở Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội (47 Hàng Dầu, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội).
Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Baovannghe.vn- Cây chẳng nhớ vườn hoa mới tươi/ Người chẳng nhớ nhau…chán nợ người
PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

Baovannghe.vn - Trong tham luận này, tôi muốn đặt giả thuyết: Tiếng ru là hình thức tiền-thi-ca của nhân loại, và từ hồn vía của lời ru, ta có thể đọc ra phẩm giá của thi ca đối với sự hình thành, phát triển tâm tính loài người.
Nối nhịp cầu giao lưu văn hóa qua vũ kịch “Khổng tước”

Nối nhịp cầu giao lưu văn hóa qua vũ kịch “Khổng tước”

Baovannghe.vn - Những ngày đầu tháng 3, tại Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội, vở kịch múa Khổng tước lần đầu tiên được trình diễn trước khán giả Việt Nam. Tác phẩm do nghệ sĩ múa nổi tiếng Dương Lệ Bình sáng tạo và dàn dựng - người từ lâu được mệnh danh là “chim công của làng múa Trung Quốc”.