Chuyên đề

Thơ Đỗ Trọng Khơi

Văn học địa phương 07:01 | 31/10/2022
Một đàn mây trắng miệt mài lẳng lặng
aa

Tĩnh lặng

Một đàn mây trắng

miệt mài lẳng lặng

Sương đính hạt chiều

thềm chênh trăng treo

Bức tranh sơn thủy

vọng tiếng thác reo

Bức tranh thư pháp

cơ hồ chữ kêu

Hư tâm hữu thạch

chùa buông ý chiều

Thõng tay vào chợ

thấy mình phong rêu.

Ven chiều

Bé đi đâu?

theo bóng đi chơi nhà bạn

Anh đi đâu?

theo cỗ đi mừng cưới bạn

Ông đi đâu?

theo cỏ đi chăm mộ bạn

Trời đi đâu?

theo người đi cất Ngôi Lời.

Chiêm bao

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

(Mãn Giác Thiền sư)

Gió cứa màu mùa chín rạn

mây bầy nô nức bên cầu

nước nở bông lau phơ phất trắng

người về bặt bóng ú tim nhau

Xưa người, khói chiều cay mắt

nay người, mùi quê lưu lạc

chú ếch còn xem mưa rào

cỏ đường vẽ lối chiêm bao!

Người về, ừ nhỉ, thăm thẳm

thế gian quen biết một, hai…

Người đi, rêu câm nắng cớm

phong dấu mắt ngây mày ngài

Gần thơm vuông khăn tấm áo

xa cho áo rộng khăn dài

hạt bụi – người, nên sông núi

đêm đầy đong đậy hôm mai.

Theo một người đi

Cung tiễn Thiền sư Nhất Hạnh về cõi Phật!

Một đèn hồng vừa ngủ

tháp lửa trắng khêu lên

một đài sen dời thắm

hương từ bùn thơm tên

Ý à ý à ơi

đỉnh - đáy tuyệt vết lời

chữ thơ mơ giấc vội

bùn dỗ sen di dời

Tỉnh Thức - Sen một tòa

Từ Bi - Bùn một đóa

sen dìu bùn về trời

trời màu gì, sen hỡi.

Chiều tháng chạp

Chiều nguôi nguôi nắng

nắng nguôi nguôi ngày

ngày dần dà dứt

sương dần dà sa

Cuối đường chiếc lá

chợt bay tìm ta

ta mang chiếc lá

men sương về nhà

Nhà đây, nhà đâu

bây giờ, muôn thuở

chiếc thân – ngôi nhà

một mai cũng lá

Không nói chi cả

chiều từ từ sương

nắng tà tà nguội

hình trời chấm buông.

Đêm qua bóng tối

Che sương chắn gió tấm thân

rải cay rây đắng làng gần phố xa

con người - thần thánh - quỷ ma,

thường khi chẳng rõ nó là chi chi

Đêm qua bóng tối rầm rì

tìm trăng không gặp về thì mưa sa

hỏi đâu thần thánh, quỷ ma,

thấy trong mộng mị nhận ra con người

Câu thơ lạnh toát mồ hôi

đường quê vắng dấu trẻ ngồi ăn quan!

Âm thanh

Những mái gianh làng đang ngủ sâu

cầm canh gà gác nhịp đôi câu

âm thanh lem lém châm màu sắc

trăng dạt chân sông, nắng thắp cầu.

Nguồn Văn nghệ số 44/2022


Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.