Sáng tác

Chùm thơ của Hoàng Vũ Thuật

Hoàng Vũ Thuật
Thơ 13:00 | 23/07/2024
bầy chim cắt lao những mũi tên/ chúng không muốn quạ yên ổn
aa

Tấm áo quạ đen

Những con quạ đen trở về trong ký ức

bầu trời trở nên xanh hơn

những con quạ đen đeo vòng trắng làm tôi thêm yêu ngôi làng nhỏ

xinh xinh

như tiếng mời chào

quạ ơi quạ ơi

cây đa nhớ quạ đâm chồi

tôi thương quạ những mùa vất vả tha các nhành cây làm tổ trên cao

mặc đêm mưa gió ào ào

tôi thương quạ như thương tôi vậy

bầy chim cắt lao những mũi tên

chúng không muốn quạ yên ổn

chúng rất ghen cái màu đen ấy - hệt bức tường ngạo nghễ đứng lên

một bức tường không tên

tôi nhận ra vệt mực diệu kỳ từ ngôi làng nhỏ đi ra bằng tình yêu

hy vọng

ẩn trong màu tươi đen.

Những sợi tóc bỏ quên

Mầm cây nhú trên vai anh

như con mắt xinh của bé

cái đẹp không phải chú thích cái đẹp đã thuộc về em

biết em còn nhớ

ba mươi năm sau cây đã thành rừng

ba mươi năm sau đại ngàn trút lá

cuộc đời sao quá dài

anh không nghĩ dài đến thế

trước vô hạn anh chỉ là viên đá nhẵn thín em mang theo

quá nhiều viên đá lạ

gồ ghề trên đường đi

gồ ghề trong mắt em

một miền quê

xa lắc

núi cát nhấp nhô ngàn thanh gươm sắc

xẻ bầu trời làm hai

em băng qua hai mốt năm chưa hết với chiếc bóng sau lưng

một mình giữa vô vàn vì sao trên tóc

đêm buồn như sợi rụng

em nhặt lên làm chi những sợi tóc bỏ quên.

Vũ điệu cái cây

Rừng tấu lên khúc nhạc

những cái cây rung theo làn điệu của gió

đêm nguyệt thực

giọt nhựa ứa ra từ thân cây mơ màng phô diễn trên phím thời gian

đất cuồn cuộn giao mùa

mỏng

mảnh

áo sương run rẩy hạnh phúc

vầng trăng như vòng tay di chuyển

khuôn mặt sáng bừng hơn pha lê tròn trĩnh và căng theo nhịp thở

một con rồng uốn lượn trong mây

vừa được tẩy trang dưới vòm trời này.

Trái tim mách bảo

Cho con gái HTA

Chìm trong vệt nứt của bóng tối

làm sao tuột khỏi nơi đó dù một ngày mà chẳng thể đứng lên

những xù xì của vỏ cây

ghì chặt

tôi mơ thấy ánh trăng tháo các sợi tóc bệt lại như keo dính

lưỡi dao sắc

trái tim mách bảo đừng sợ hãi

giữa vắng lặng hé vòm sữa bé con

giọt nhựa vô hình như giấc mơ

cháy khát

đừng nghĩ hạnh phúc nơi chân mây ồn ào - hạnh phúc cốc nước trời cô đơn

vỏ cây cùng bóng tối là tấm chăn vĩnh hằng

hệt mặt đất luôn ấm nóng

không áp lực nào làm cánh hoa mỏng kia

tan đi

hoa vẫn nở thường ngày

mùi sương lan dìu dịu

sự vĩ đại xuất hiện từ nét thanh tao đơn sơ trước đó

ánh trăng tràn trên tóc

nước mắt đêm đêm nói với tôi

đừng sợ hãi.

Thơ Hoàng Vũ Thuật Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật: Đời dung dị thơ cao siêu Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Quảng Bình: nhìn lại và bước tiếp Nữ nhiếp ảnh gia Langevin Suzanne: Lòng tốt của người Việt Nam đã lấy mất trái tim tôi Con gái Đại tướng Võ Nguyên Giáp được đặt tên đường tại Quảng Bình
Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Baovannghe.vn- Muốn vào Hòn câu cá/ Không người mang rượu theo
Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Baovannghe.vn - Tiếng chim gắn với kỷ niệm về mảnh vườn, khu rừng, đó là những không gian sống gắn với tuổi thơ, gần gũi với thiên nhiên.
Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Baovannghe.vn- Hoàng hôn nhuộm rồi, Mỹ Sơn lẫn vào sương khói/ áo chàm bay mây thấp thoáng la đà
Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Baovannghe.vn - Trước khi làm báo Vệ Quốc quân trong kháng chiến, cố thi sĩ Thâm Tâm (1917-1950) là một gương mặt độc đáo trong nhóm thơ Tam Anh (Gác Sơn Nam) Khâm Thiên (Hà Nội), cùng Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân.
Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Baovannghe.vn- Trong nỗi đau mất vợ, ngọn lửa bùng lên, cháy bảy ngày bảy đêm, củi lấy từ gỗ rừng cha, đất từ đáy sông mẹ, nước từ thác Dray Sáp. Người tù trưởng cầm con dao sắc lẹm, miết nhẹ bàn tay trắng hồng mùi hơi sữa đứa con gái nhỏ, những giọt máu đào ngọt ngào lót thót rơi xuống dòng thác sục sôi, óng vàng dữ dội.