Sáng tác

Lập Phúc - Thơ Phan Huyền Thư

Phan Huyền Thư
Thơ 08:59 | 12/08/2024
Baovannghe.vn- Mẹ chẳng còn biết bấu víu vào đâu,/ ngoài nụ cười con nhân hậu.
aa

Lập Phúc

Mẹ chẳng còn biết bấu víu vào đâu,

ngoài nụ cười con nhân hậu.

Bao tháng ngày câm lặng,

con chẳng chịu cất lời.

Chỉ có ánh mắt

luôn kể với mẹ mọi điều.

Và câu đầu tiên con bật ra khi hơn ba tuổi:

"Con xin lỗi đã làm mẹ đau!"

Thế gian này không biết được bể dâu.

Duy chỉ có một điều mẹ tin

không bao giờ thay đổi:

Mẹ đã hẹn với con kiếp trước,

kiếp này, kiếp sau và mãi mãi...

Chỉ chọn một con đường,

sống trọn vẹn vì nhau.

Thơ tự chọn: Phan Huyền Thư Hơn 150 chốt trực bảo đảm an toàn giao thông phục vụ Lễ Quốc tang Trao tặng Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam di ảnh phục dựng chân dung liệt sĩ Ranh giới của hạnh phúc Công điện của Thủ tướng về khắc phục hậu quả động đất tại Kon Tum
Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Baovannghe.vn- Muốn vào Hòn câu cá/ Không người mang rượu theo
Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Baovannghe.vn - Tiếng chim gắn với kỷ niệm về mảnh vườn, khu rừng, đó là những không gian sống gắn với tuổi thơ, gần gũi với thiên nhiên.
Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Baovannghe.vn- Hoàng hôn nhuộm rồi, Mỹ Sơn lẫn vào sương khói/ áo chàm bay mây thấp thoáng la đà
Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Baovannghe.vn - Trước khi làm báo Vệ Quốc quân trong kháng chiến, cố thi sĩ Thâm Tâm (1917-1950) là một gương mặt độc đáo trong nhóm thơ Tam Anh (Gác Sơn Nam) Khâm Thiên (Hà Nội), cùng Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân.
Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Baovannghe.vn- Trong nỗi đau mất vợ, ngọn lửa bùng lên, cháy bảy ngày bảy đêm, củi lấy từ gỗ rừng cha, đất từ đáy sông mẹ, nước từ thác Dray Sáp. Người tù trưởng cầm con dao sắc lẹm, miết nhẹ bàn tay trắng hồng mùi hơi sữa đứa con gái nhỏ, những giọt máu đào ngọt ngào lót thót rơi xuống dòng thác sục sôi, óng vàng dữ dội.