![]() |
| Minh họa: Đào Quốc Huy |
1.
Tôi hơi lừng khừng, bởi lẽ giờ về quê ngoại thì chỉ có thể ở lại nhà người bá, chị ruột của mẹ tôi, mà tôi thì vốn dĩ không ưa bá ấy cho lắm. Điều này không hẳn là không có duyên do, bá tôi bình sinh tính khó, cung cách lại có phần trưởng giả, lắm điều và ưa bày vẽ. Còn ông bác rể tôi là một doanh nhân kiểu mẫu, một người đàn ông của gia đình, trên bàn ăn ông toàn nói chuyện công việc. Ấy thế mà có lần tôi mắc lỗi, ông đã điềm nhiên nói với bá rằng: “Cháu của bà thì bà dạy đi.” Kể từ đó tôi đâm ra lãnh đạm với bác. Ở quê, vợ chồng bá có một ngôi nhà bề thế, nhưng quanh năm suốt tháng hai người túc trực ở xưởng gara trên Hà Nội. Ngoài ra trong nhà còn có cậu con trai út tên Quyết bằng tuổi tôi, bấy giờ đang học trên trường Mỹ thuật công nghiệp, còn cô chị gái tên Vy thì làm việc ở quê, thành thử phần lớn thời gian nhà cửa là một tay chị Vy trông nom. Tôi vốn là con một, có thời tôi từng rất quấn quýt chị, coi chị như chị gái ruột vậy. Nói trắng ra, cả nhà bá tôi chỉ quý có chị Vy, và cũng chỉ vì chị mà sau một quãng trù trừ, tôi đã thưa với mẹ rằng tôi sẽ đáp tàu về.
Tôi đến thị trấn ấy vào một ngày nắng hanh giữa tháng mười một. Đang giờ nghỉ trưa nên bốn bề im ắng. Tôi đeo ba lô dọc theo con ngõ chật hẹp với những mặt tiền đơn điệu một màu vàng xỉn, nhiều nhà lớp ve đã tróc ra thành từng mảng. Giữa những gia cư xập xệ cổ lỗ ấy, ngôi nhà hai tầng kiên cố, bốn bề quét vôi trắng xóa của bá tôi sừng sững nhô lên, nom có vẻ lạc quẻ và kênh kiệu thế nào ấy.
Có một cái nút bấm dưới cái đèn trụ gắn trên cột cổng xây bằng đá trắng, tôi nhấn hai lần chuông và đợi. Lát sau, tôi thấy một cô gái lạ từ trong nhà bước ra. Nàng có vóc người thon thả, xinh đẹp, nhìn mặt có lẽ chỉ mười tám là cùng, miệng nàng hơi rộng, đôi mắt to tròn ngước nhìn tôi lộ vẻ ngạc nhiên, lúc nàng cúi người mở then chốt cổng, tôi còn để ý thấy gò má của nàng lấm tấm tàn nhang.
Cô gái trở vào nhà trước, thoăn thoắt leo lên thang gác, còn tôi cũng lập cập cởi giày bên thềm tam cấp, rồi vừa xoa tay vào nhau tôi vừa men theo hành lang dẫn đến các phòng về phía gian bếp mờ mờ tôi tối. Chị Vy nheo mắt ngó ra, vừa tháo tạp dề vừa nói bằng giọng nhả nhớt thân thuộc:
“Ái chà! Đúng là thắp hương muỗi cũng lên! Tao vừa nhắc tới mày xong!”
“Chứ không phải mẹ em báo trước cho chị rồi à?” Tôi trả lời. “Mỗi chị ở nhà hay sao?”
“Thì vẫn thế. Thôi ngồi đi, đợi tao hâm lại đồ ăn. Ăn tạm chả cá nhé, tao vừa lỡ đổ hết canh đi rồi.”
“Vô tư đi.” Tôi vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống chiếc bàn gỗ kê giữa phòng.
Mọi thứ cơ hồ chẳng mấy đổi khác kể từ lần cuối tôi về đây, hoặc giả nếu có thì cũng rất ít thôi, chiếc quạt trần nhám bụi cứng đờ, bất động giữa trần nhà thâm thấp, mái hiên nhỏ trổ ra sân giếng, gian bếp tinh tươm với những đáy nồi đen thui xếp đều tăm tắp trên đinh gắn tường. Còn cô chị họ của tôi thật vẫn trẻ trung, duyên dáng như ngày nào - chị mới hai tư tuổi. Bữa ấy chị ăn bận rất thoải mái theo cái mốt trên đông dưới hè đang được ưa chuộng, quần bò ngắn màu bạc và áo len cổ tròn màu xám tro, mái tóc vấn qua loa bằng một chiếc trâm gỗ có khắc hình hai con thiên nga chụm đầu vào nhau.
“Ăn mặc sành chưa kìa!” Tôi nhìn chị và cất giọng đùa đùa.
Chị vừa cười vừa liệng vỏ trứng vào bồn rửa bát:
“Chứ ai già như mày cho được. Học đâu ra cái thói để râu không biết! Ái à, lại còn cặp mắt kia nữa, thật vẫn đáng ghét như ngày nào!”
“Mắt em làm sao?”
“Mắt này chắc hay liếc ngang liếc dọc lắm mà!”
Trên bàn ăn đã dọn một đĩa chả cá xốt cà chua nóng hổi, một bát cơm xới đầy ắp và hai lon bia Hà Nội ướp lạnh đặt cạnh nhau. Tôi bật nắp một lon bia, tợp một ngụm, vừa nhăn mặt vừa nói:
“Nãy ai ra mở cổng thế?”
“À, con bé An ấy mà. Nãy đang dở tay nên tao nhờ nó mở hộ. Thấy con bé xinh đúng không?” Chị Vy nhìn tôi đầy tinh nghịch và nói.
“Ừ, cũng xinh, nhưng gầy quá! Lưng trước lưng sau như một.”
“Ái chà, đã kịp nhìn rồi đấy! Nhưng cái này chưa khám chưa biết được đâu!”
“Nhưng mà từ giờ cho đến lúc đấy em vẫn cứ cho là vậy.”
“Khiếp, đùa ông có tí mà ông cũng chớt nhả ngay được. An là người yêu thằng Quyết đấy nhé!” Chị trả lời với vẻ cong cớn và thấy tôi im re nên càng lựa đà đế thêm: “Thế nào, tắt điện rồi phỏng? Liệu cái thần hồn nha! Nghe chửa?”
Quả thật là tôi hơi phật ý trước lời hăm dọa có phần sống sượng ấy, đành cười trừ rồi lẳng lặng ăn tiếp. Chị Vy bật nắp lon bia của mình, tợp một ngụm nhỏ, dẩu môi theo kiểu đàn bà, rồi tiếp tục nhìn tôi bằng ánh mắt giễu cợt hóm hỉnh. Tôi cũng uống một hơi dài.
“Học xong rồi chứ hả?”
“Xong rồi.” Tôi trả lời.
“Ừ hôm trước dì gọi điện khoe nên tao mới biết đấy chớ. Thế tính ra là mày tốt nghiệp sớm nửa năm nhỉ? Cu Quyết đợt này mới bắt đầu làm luận án cơ. À đấy, dạo này hai anh em còn hay rủ nhau đi đá bóng không?”
“Em nghỉ bóng bánh lâu rồi.”
Chị Vy im lặng thở dài, đoạn hạ giọng nói:
“Thôi nào, nói thật đi, mày vẫn giận nó phải không?”
Tôi bình thản nhún vai.
“Lại chẳng.” Chị nói tiếp: “Từ sau vụ ấy mày ít về đây hẳn... Chân đến mùa này chắc buốt lắm hở? Chậc, không muốn nói thì thôi vậy!”
Tôi chẳng biết đáp gì nữa, lại cụng lon. Dưới chiếc đồng hồ quả lắc trên tường có một bức tranh khổ rộng, không nhìn ra hình thù gì, chỉ có những đốm sơn loang lổ trên lớp toan được ánh đèn trần rọi chiếu làm cho sáng loáng. Tôi khẽ chạm vào lớp toan.
“Tranh của thằng Quyết đấy.” Chị Vy nhanh nhảu nói. “Cả nhà chẳng biết nó vẽ cái gì, thế mà vẫn giật giải hẳn hoi! Con bé An suốt ngày qua đây, ngắm tranh rồi thì “anh Quyết của em”, “anh Quyết sắp về chưa chị”... Buồn cười, tao mới bảo: “Mẹ mày chứ! Người yêu mày chứ người yêu tao đâu mà tao biết!””
Tôi vừa cười vừa nói bằng giọng bỡn cợt:
“Thế con bé kia nhà ở đâu? Ngày nào nó cũng qua đây chơi à?”
“An là cháu bà Thắm, nhà cách đây một quãng. Bà Thắm trước ghi lô đề ấy, bà ấy là anh em họ xa với bố chị. Con bé này là cháu ngoại bà đấy. Năm nay cuối cấp, bà nó xin cho nó thỉnh thoảng qua đây để tiện đường ra trường, chứ nhà bố mẹ nó thì ở trên thành phố cơ. Cái này nói riêng nhé, bố nó là dân xã hội đấy, nghe đâu giàu lắm thì phải. Nói chung làm cái nghề ấy chưa thấy ai nghèo bao giờ. Còn mẹ nó thì… hơi khó nói, hình như cũng bồ bịch trai gái gì gì đấy. Tao cũng chẳng biết hai đứa nó quen nhau thế nào. Con bé này nhìn chung cũng lễ phép, mồm mép, nhưng tính tình cũng hơi đồng bóng, chẳng biết đường nào mà lần... Con bé này luỵ lắm, mấy lần chia tay đều sang đây khóc lóc, kể lể, ấy thế mà vẫn yêu nhau đến giờ. Thế tài!”
“Chà, thế nhỡ nó thích em thì không phải tốt cho nó à?” Tôi nói giọng cợt nhả.
“Vớ vẩn.” Chị Vy bỗng đanh giọng. “Riêng chuyện này thì không đùa được đâu cu. Lằng nhằng có khi lại cạch mặt nhau! Mà mày cứ nói thế chứ chắc gì mày đã tán nổi nó!”
Vừa dứt lời, chị Vy đứng dậy thu dọn bát đĩa và dẫn tôi về gian phòng sát bàn thờ - căn phòng này thường khi vẫn để trống, có cái mùi ẩm mốc rất đặc trưng. Tôi chẳng thèm cởi đồ, lập tức lăn phịch xuống nệm, trong đầu cảm thấy ong ong, rã rời vì mỏi mệt, sung sướng. Ban nãy, ngay lúc bước vào trong phòng, tôi ngoái đầu lại thì thấy An đứng thập thò từ ngưỡng cửa ở phía bên kia cầu thang ngó sang. Chạm mắt tôi, nàng lập tức lảng đi ngay. Lúc ấy, tôi bất giác nhớ lại lời đe nẹt ngoa ngoắt của chị Vy trên bàn ăn, nhưng rồi chỉ lát sau là tôi đã quên béng và đánh một giấc hết cả buổi chiều. Tối hôm ấy trôi qua thế nào nhỉ? Hình như sau bữa ăn sớm, tôi và chị Vy đã ngồi lại tám chuyện một lúc, rồi thì ai về phòng nấy, thỏa thuê với những ý nghĩ của riêng mình...
2.
Năm ngày đã qua. Sáng nào thị trấn cũng có sương mù, tầm năm giờ chiều thì trời đã xâm xẩm tối và về đêm thì lạnh vô cùng. Thường nhật chị Vy dậy từ rất sớm và tự nấu bữa sáng, rồi về phòng giam mình đến quá trưa, còn tôi thì ăn xong lại ra nằm trên đi văng ngoài phòng khách đọc sách. Thoạt đầu, tôi cũng dạo sang nhà họ hàng ở lân cận để thăm hỏi cho phải lẽ, nhưng trừ những phút ấy ra thì cả ngày họ cũng phải mải miết kiếm ăn, chẳng hơi đâu mà tiếp mình mãi. Và thế là niềm vui được gặp lại người thân cứ mai một dần, trơ ra cảm giác chán ngán do nếp sống đơn điệu, tẻ nhạt bao trùm cái huyện lỵ hẻo lánh này, dân cư toàn người già và bậc hưu trí, còn thảy lứa trẻ đều bỏ đi làm ăn tha phương hết. Những ngày này, niềm an ủi duy nhất với tôi là việc cứ độ chín giờ thì An sẽ xuất hiện (nàng chỉ đi học ca chiều), chân xỏ đôi dép lót bông đi trong nhà, băng qua hành lang dẫn đến các phòng về phía gian bếp, bắt gặp tôi ở một mình thì chỉ dám lí nhí:
“Chị Vy đâu ạ?”
Thoạt đầu, nàng hồ như còn thẹn thùng với tôi, nàng chẳng hề hé miệng, nhưng dần dần, vào những lúc chị Vy bận việc, nàng vừa bước vẩn vơ quanh nhà vừa ngắm những khung tranh treo trên tường phòng khách, lát sau thì điềm nhiên ngồi xuống ghế đi văng đối diện, giương con mắt tò mò và hỏi tôi đang đọc sách gì. Đôi chặp, nàng còn dạn dĩ đòi tôi đọc to thành tiếng. Và người con gái nhỏ nhắn, xinh đẹp và hồn nhiên ấy, khuôn mặt lúc nào cũng như đang khúc mắc điều gì, hễ nghe tôi đọc được một lát là mí mắt đã lim dim, khuôn miệng đáng yêu khép hờ… Lúc sực tỉnh, nàng vớ vội balo và trách tôi bằng giọng ngúng nguẩy dằn dỗi:
“Tại anh đấy! Lại đi học muộn mất rồi!”
Có lần, vào buổi sáng, độ chín giờ, trên đường ra tiệm tạp hoá mua thuốc lá (dù hồi ấy tôi hút cũng có chừng mực thôi), tôi thấy An đang chậm rãi bước xuống con dốc, trên người vận bộ đồng phục hơi rộng so với vóc người; bắt gặp tôi, gương mặt nàng thoáng ửng hồng, đôi mắt còn hơi ngơ ngác - có lẽ nàng mới ngủ dậy.
“Chị Vy đang làm việc ạ?” Nàng cất giọng khe khẽ.
“Ừ.” Tôi trả lời.
“Anh đi đâu thế?”
“Đi lang thang.”
Nàng khẽ bật cười. Và rồi cả hai lại lặng lẽ lướt ngang qua nhau, như những người hoàn toàn xa lạ. Nhưng, khi tới chân dốc, tôi nghe tiếng nàng gọi lại:
“Đợi em với!”
Nhìn nét mặt, cử chỉ, giọng nói của An, không hiểu sao tôi lại tin rằng mọi chuyện thật ra chẳng tình cờ như nó vốn thế. Cơn mưa phùn rạng sáng đã tạnh hẳn nhưng mặt đường còn hơi ướt. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện. Mỗi khi muốn nói điều gì, An dấn lên ngang hàng như để trông rõ mặt tôi.
“Em để ý rồi, hôm nào cũng thấy anh đọc cuốn này. Anh đọc mãi vậy không chán à?” Nàng vừa nhìn cuốn sách tôi cầm trên tay vừa nói ra bộ khó hiểu.
“Chán chứ, nhưng vẫn đỡ hơn ngồi không.” Tôi trả lời. “Cái khu này buồn thật, đến một cái sân bóng cũng không có.”
Nàng hớn hở:
“Trường em có sân bóng đấy!”
“Không, bóng rổ cơ.” Tôi vừa đáp vừa đá một viên sỏi vào lề đường.
An nhìn tôi từ đầu đến chân, chắc nàng đoán rằng một người to cao, vạm vỡ như tôi ắt trên trường đại học phải vào dạng sao số lắm và tôi thì hồ hởi thuật lại chi li mọi giải đấu mình từng tham dự. Nàng im lặng lắng nghe, gật gù và tỏ vẻ thán phục.
Khi chúng tôi về gần đến nhà, An bỗng dừng lại và nói:
“Chị Vy kể rằng anh với anh Quyết từng xích mích và giận nhau đến giờ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nàng khẽ chạm vào tay tôi và nói. “Dẫu sao cũng là họ hàng với nhau, tội gì lại không làm lành cơ chứ?”
“Bởi vì nó là một thằng chó má.”
Nàng cụp mắt xuống và tôi thấy khóe miệng nàng run run.
“Sao anh phải nặng lời thế?” Nàng ấm ức kêu lên, và lập tức xẵng giọng một cách ngoa ngoắt: “Nếu anh nói được thế chứng tỏ anh cũng chẳng ra gì!”
“Thôi được rồi.” Tôi im lặng một hồi rồi trả lời bằng giọng khô khốc. “Nhìn cái đầu gối này đi, có ba chiếc nẹp vít trong này, và sẽ găm ở đấy suốt đời. Tất cả là nhờ một pha vào bóng “không may” của người yêu em đấy, của ông anh họ quý hoá, dù đếch ai cũng biết là nó cố tình. Những ngày nổi gió thế này, chân anh buốt đến mức muốn chặt phứt đi rồi quăng ra vườn!”
“Em xin lỗi, em không biết.” Nàng thổn thức đáp lời…
Những ngày sau đó chúng tôi thường đi dạo cùng nhau. Đương nhiên tôi cũng lờ mờ đoán ra rằng nàng giả đò tình cờ gặp tôi trên con ngõ nhỏ - sau này nàng thường đắc chí kể lại chuyện đó. Sáng sáng, nàng đứng ở đầu con dốc cách nhà nàng không xa, cạnh một cây bàng trơ cành trụi lá. Sương mai đọng trên chiếc khăn choàng cổ màu đỏ nàng hay mang mỗi khi ra ngoài. Thường ngày nàng khoác áo đồng phục màu đen với quần thể thao ống suông màu xanh thẫm. Trong khi đi dạo, tôi kể nàng nghe về tuổi ấu thơ, thời niên thiếu của mình, về những khát vọng đôi mươi và những vỡ mộng trên thành phố; nàng chăm chú lắng nghe, mắt nhìn tôi vừa khâm phục vừa tò mò. Cuộc sống bề ngoài đơn điệu của tôi cứ thế trôi qua nhưng cả tôi lẫn An đều nhận ra mối tình thầm lặng mà trong những chuyến đi dạo ngày càng dài hơn, thường xuyên hơn đã được thổ lộ qua nhiều câu đùa lấp lửng như muốn thăm dò tình ý, qua những cử chỉ quan tâm vụng về, dè dặt.
Tôi còn nhớ, một ngày thứ sáu rất bình thường, trời rét khô, hanh hao làm da dẻ nứt toác. Hôm ấy, An và chị Vy rủ nhau ra tiệm cắt tóc. Còn lại một mình, tôi nằm rũ người bên bàn bếp, đầu gối lên tay, tư lự trông ra rẻo vườn sau nhà - tôi nằm đó rất lâu, thấy trong lòng bâng khuâng khó tả, một nỗi buồn thật mơ hồ, dịu ngọt, say sưa, một cảm giác thân thuộc ùa về, bồi hồi xao xuyến như khi được trông thấy lại thời thơ ấu... Lát sau, vẫn ngồi đó, tôi lại nghe tiếng cười đùa vui vẻ ngoài sân, tiếng chân bước nhẹ êm trên hành lang rõ dần và liền đó là cái giọng lanh lảnh của chị Vy: “A lô!” Chắc lại thằng Quyết đây mà. “Có khi nào nó sắp về?” Tôi thầm nghĩ trong lúc vẫn nằm yên chỗ cũ.
Và liền đó, tôi thấy An bước vào gian bếp một mình. Nàng lẳng lặng tới cúi người trước mặt tôi, áp một bên má xuống bàn, mặt nàng sát đến mức tôi có thể ngửi thấy hương thơm dìu dịu toả ra từ mái tóc nàng.
“Anh nghĩ cái gì thế?” Nàng tròn xoe mắt hỏi.
Lúc ấy tôi đăm đắm nhìn vào mắt An, rồi không hề báo trước, tôi hôn vào môi nàng. Nàng giật mình lùi phắt về sau, bất giác đảo mắt liếc quanh: Chị Vy có thấy không? Mặt đỏ bừng, nàng hấp tấp chạy vụt ra ngoài, bất thần va ngay phải chị Vy đang từ hành lang tiến vào.
“Ối, em xin lỗi!”
“Đấy đấy, mắt với cả mũi!”
Chị Vy vào, liếc nhìn tôi, vừa treo nón vừa nói giễu:
“Mày lại trêu gì nó thế?”
“Hở?” Tôi làm giọng vờ vịt hết sức.
Chị Vy ngồi xuống bàn, vẫn nhìn tôi bằng con mắt riết róng, ngờ vực như muốn nói: Anh cứ liệu cái thần hồn đấy! Vẫn còn sửng sốt vì pha chết hụt vừa rồi, tôi bèn vớ lấy cuốn sách bỏ dở lúc nãy, nâng cao sách che mặt giả vờ đọc. Chị Vy bày đồ lề ra bàn và bắt đầu trang điểm.
“Chị đi đâu à?”
“Ra ngân hàng gửi tiền cho thằng Quyết!” Chị vừa dặm phấn vừa đáp gọn lỏn. “Chiều tao còn đi có việc nữa, nếu đói thì tự hâm lại đồ mà ăn nhé!”
Chị Vy khoác chiếc măng tô màu be bằng dạ, tà áo chớm đầu gối, xoa xoa tay vào nhau trong lúc tôi đề ga hộ chị. Tôi phát mệt trước những lời căn dặn của chị. Thế mà vừa bước vào trong nhà, tôi bỗng dưng hoảng sợ với cái ý nghĩ rằng chỉ còn lại mình tôi với tôi, rằng nửa ngày đã trôi qua phung phí và nửa còn lại sẽ chẳng khá khẩm hơn: biết làm gì cho hết chiều đây? Lại ngủ? Hay đọc sách? Thế là đủ lắm rồi! Nhưng rồi tôi vẫn đọc sách, vẫn thiếp đi trên đi văng như thường lệ.
Khi tôi tỉnh dậy thì đã gần năm giờ, đầu váng vất, toàn thân ê ẩm. Căn nhà vốn trống trải như càng rộng thêm ra, chung quanh tối sầm, không cả nhìn rõ mặt người trên khung ảnh gia đình treo tường. Qua ô cửa kính trên thềm nghỉ cầu thang, tôi thấy bầu trời xam xám, buồn buồn, như sắp đổ cơn giông. Ngoài vườn không có gió, trong nhà tĩnh lặng như một nấm mồ và chính tôi cảm thấy toàn thân như mục ruỗng, tan ra...
Sao lại ngủ đẫy mắt thế không biết! Tôi vò đầu tự trách mình. Giờ thì biết đi đâu đây? À, có lẽ giờ này An sắp tan học!
Với ý nghĩ đó trong đầu, tôi chộp ngay lấy chiếc áo bành tô treo trên chiếc móc áo gần cửa ra vào, chẳng thèm xỏ giày cho tử tế, đoạn đâm bổ ra ngoài đường. Một cơn gió bất ngờ thốc vào má, vào tai lạnh buốt như kim châm. Tôi chậm rãi leo lên con dốc thoai thoải về phía đường ray, băng qua cánh đồng cằn cỗi, qua những đụn rạ toả khói mờ mờ về phía thị trấn, toàn thân rúm ró cả lại. Trời tối dần. Vừa đi, tôi vừa nghĩ về An.
Tôi đến ngôi trường ấy vừa sát giờ tan ca. Rồi tiếng trống gióng lên ba hồi dài, âm thanh trầm trầm lan ra trong không gian trống trải, ông bảo vệ đội chiếc mũ cối từ căn phòng nhỏ quét vôi vàng rề rà bước ra mở thanh chốt cổng. Học sinh nô nức ùa ra như đàn ong vỡ tổ, vài đứa nhanh chân đã tụm thành một tốp rảo bước trên sân trường. Chỉ lát sau là không gian đã tĩnh mịch trở lại, chỉ còn nghe tiếng chổi loẹt xoẹt, đều đều của người lao công.
Trời đã tối không còn nom rõ mặt người, chỉ thấy một phòng học ngay sát cầu thang tầng ba là vẫn sáng đèn. Vì bận ôn thi cuối cấp, lớp An thường tan muộn hơn. Tôi ngồi ở ghế đá dưới hàng cây xà cừ đợi nàng. Tôi nhớ vài cậu học sinh lớp nhỡ không chịu về ngay mà còn nán lại ném dép chọc tổ ong, lúc sốt sắng chạy ngang qua tôi thì ném đi những tia nhìn ranh mãnh như muốn nói: Này, anh kia, đến đón người yêu phải không?
Lát sau, tôi thấy An trùm khăn kín đầu, khoác tay cùng một bạn học khác chầm chậm bước xuống cầu thang, rồi đôi bạn vẫy tay chào nhau ở khúc rẽ dẫn về nhà để xe. Tôi mừng rỡ tiến đến đón nàng:
“An!”
Nàng giương cặp mắt ngơ ngác nhìn quanh, khựng lại một thoáng, rồi ngay lập tức bổ nhào về phía tôi. Trong nỗi sửng sốt hân hoan, giọng nàng vang lên trong trẻo, không kìm nổi niềm vui sướng:
“Ôi! Anh đợi lâu chưa? Trời ơi, lâu lắm rồi mới có người đi đón thế này!” Nàng vừa khoác tay tôi vừa hí hửng nói.
Lúc gần đến cổng trường, An chợt dừng lại, nàng đã để quên chiếc khăn choàng trong gầm bàn. Chúng tôi đành rảo bước trở lại. Những học sinh cuối cùng đã ra về hết, đường nét của khu nhà hoang vắng hiện lên dưới ánh đèn nhập nhoạng trông rờn rợn khó tả, hành lang dài hun hút. Trong lúc An khum người mở thanh chốt cửa, tôi đứng tựa lưng vào lan can đợi nàng. Lát sau nàng trở ra, chiếc khăn choàng màu đỏ đã quấn hờ trên cổ và trong bóng tối mờ mờ, tôi thấy đôi mắt của nàng đang nhìn tôi tràn ngập âu yếm. Đúng ra là lúc ấy, tôi đã chẳng còn nhìn thấy gì khác ngoài đôi mắt của nàng. Tôi lập tức hôn vào đôi môi giá lạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn giá lạnh…
Từ sau lần ấy, An và tôi bắt đầu một mối quan hệ mập mờ, giấu diếm dưới sự con mắt riết róng của chị Vy. Cơ hồ chị đã nhận ra điều gì ám muội giữa hai chúng tôi, nhưng ngoài mặt thì chị vẫn hoàn toàn bình thường, thi thoảng, chị vời chúng tôi ra chơi tú lơ khơ. Có chị ở cạnh, An liền quay ngoắt thái độ, bề ngoài trưng ra vẻ thờ ơ giả hiệu; trái lại tôi thấy vui vẻ một cách khoái trá trước màn đóng kịch của nàng. Nhiều lần, khi đang đi dạo ngoài trời, lựa lúc chung quanh không có ai, tôi kéo nàng lại gần và hôn nàng đắm đuối. Bây giờ thì thật khó mà dứt nàng ra được, nàng ngoan ngoãn chiều theo mọi âu yếm nơi tôi bằng vẻ cam chịu thơ ngây và tính thẹn thùng của lứa tuổi nàng nữa. Và bao giờ những phút giây lén lút vụng trộm ấy cũng để lại trong tôi dư vị ngọt ngào, đê mê, đồng thời là cảm giác rạo rực, bức bối vì những cuộc ái ân chưa thật đến nơi đến chốn. Xa nàng, những khao khát giày vò tôi…
3.
Khoảng hơn một tuần sau lần đón nàng ở trường, tôi bị đuổi cổ khỏi nhà chị Vy, thâm tâm không khỏi bàng hoàng vì sự chia ly ập đến quá đỗi nhục nhã, đột ngột.
Một lần sau bữa ăn trưa, chị Vy kêu mệt rồi đi nằm ở phòng bên, còn tôi ngồi ở góc phòng xem phim trên chiếc bàn gấp được chừng ba mươi phút thì An tới. Nàng vẫn mặc bộ đồng phục như thường nhật và trông nàng có vẻ phấn chấn.
“Chị Vy đâu rồi?” Nàng nói rồi vui vẻ ngồi xuống cạnh tôi, cằm tựa vào đầu gối. “Ồ, phim này hồi bé em xem rồi, cái gì mà... hình như có một ông sát thủ với một con bé... xong rồi kết buồn phải không?”
“Em yên lặng xem nào.” Tôi dịu giọng nói và choàng tay ôm ngang khuôn ngực nhỏ nhắn của nàng. “Mà xem này, trên người em cũng có nhiều tàn nhang, ngộ thật!”
“Thôi nào, anh hư thế.” Nàng khẽ đánh vào tay tôi và thì thào…
Bất thần có tiếng chân bước êm ru từ ngoài hành lang. Chị Vy hiện ra trên ngưỡng cửa, đầu tóc rối tung, miếng hạ sốt vắt ngang vầng trán. Thoạt đầu, cặp mắt đen sắc của chị ánh lên một vẻ vừa căm phẫn, vừa ma mãnh như muốn khiêu khích. Chị nhếch mép cười rồi lắc lắc đầu. An vùng khỏi tôi, đứng bật dậy, vừa tủi hổ chỉnh lại áo quần vừa cúi gằm mặt đâm bổ xuống lầu...
Chị Vy chạy vụt vào phòng và vung tay tát tôi một cái rất đau, vừa nhìn tôi tôi đầy hằn học vừa hét lên: Mày cứ tưởng tao không biết phỏng? Tao biết hết! Lại còn ngay trong nhà này!”
“Chị ngồi xuống giường đi đã, nghe em...” Tôi lắp bắp tìm lời.
Buổi chia tay hôm ấy, chiều cuối năm buồn da diết, cái lạnh cô liêu đã giăng khắp mọi chốn. Cánh đồng trơ trọi với những luống cày đen trũi như dài thêm ra. Trên khoảng trời xam xám buồn buồn, một con diều hâu cứ chao liệng mãi. Con chim bình thản sà xuống rồi lại đập cánh vươn lên, đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ, dường như nó chẳng mảy may phiền muộn, cũng chẳng thấy lý do gì phải phiền muộn vì tình cảnh đơn độc. Sương mù la đà trên mặt đường ẩm ướt như một làn bụi.
Như thường lệ, An đứng đợi tôi dưới mái ở gần cổng trường. Chúng tôi lặng lẽ lê bước theo ngõ phố vòng vèo và tăm tối, không ai nói một lời nào. Trông nàng rầu rĩ, mỏi mệt, môi nàng mấp máy như muốn nói điều gì.
“Anh này.” Nàng bước chậm lại và cất giọng khe khẽ: “Từ mai anh không cần đi đón em nữa đâu, em sẽ nhờ bạn chở đi.”
“Ừ.” Tôi ngập ngừng trả lời, mắt không nhìn sang nàng. “Mai anh cũng đi rồi.”
An khựng lại một thoáng rồi lại tiếp tục bước đi, nàng đi trước còn tôi đi sau. Khi đến cạnh gốc cây bàng, nàng bỗng quay lại và tôi nhìn thấy gò má nàng ướt đẫm, nàng khóc.
“Vậy là cứ thế mà đi thật đấy?” Nàng nghẹn ngào nói qua làn nước mắt, bờ vai run run vì sương lạnh - nàng chỉ mặc áo sơ mi mỏng bên trong áo khoác đồng phục. “Là sẽ không gặp nhau nữa đấy?”
Nhìn gương mặt nàng, tôi chợt thấy tiếc dáng điệu vô tư thơ trẻ của nàng, mắt nàng nhìn tôi với vẻ bi ai đầy khó hiểu. Người con gái trẻ trung tôi đã tán tỉnh một cách bông lơn, tôi đã lợi dụng nàng để thỏa mãn sự hẹp hòi trong mình, đang lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt buồn da diết. Nhìn dáng vẻ ủ rũ của nàng, cảm tưởng tất cả mọi thứ hết sức nặng nề. Và thật sự không thể tin nổi mai đây rồi tôi sẽ quên nàng, hay nàng sẽ quên tôi, rằng tất thảy rồi sẽ chìm vào quên lãng và mọi luyến lưu nào có ích gì...
“An này, dù sao thì em sẽ không quên anh ngay đấy chứ?” Tôi nói.
Tôi cầm tay nàng rồi áp lên má tôi. An gạt nước mắt, áp tay kia của tôi lên má nàng; nàng cười gượng như sợ làm tan mất bóng đêm. Lúc ấy, tôi bất giác ôm lấy nàng, hôn lên cổ, lên vai, lên tóc nàng.
“Em bảo này.” Nàng khẽ gỡ tôi ra và dè dặt nói. “Nửa năm nữa thôi là em tốt nghiệp rồi. Lúc đó em cũng sẽ lên Hà Nội. Thế... thế... anh đợi em nhé? Em không ngại gì anh Quyết, có lẽ chia tay em, anh ấy còn mừng là khác, nhưng chị Vy thì... ôi, em sợ chị ấy lắm... ngộ nhỡ chị ấy lại làm om sòm lên… Thôi bà em kia rồi, em phải vào nhà đây.”
Nàng chạy về phía cánh cổng:
“Anh nhớ nhé! Về đi anh, kéo khoá áo lên khỏi lạnh!”
Tôi nhìn theo bóng nàng, cố nán lại nghe tiếng bước chân nhè nhẹ xa dần. Bóng tối dày đặc đã bao trùm con ngõ, tôi kéo khoá áo kín cổ, vừa xoa hai tay vào nhau vừa chậm rãi bước về ngôi nhà của bá tôi, thầm ước rằng trong ấy sẽ chẳng có ai, rằng một phép màu sẽ xảy đến và...
Gian khách sáng đèn, cửa để ngỏ, từ sân giếng có tiếng trò chuyện râm ran vọng ra. Liền đó, tôi chạm mặt cả hai chị em Vy trong phòng bếp, chị Vy im lặng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khi, và tôi bắt được cái liếc nhìn của thằng Quyết xuống đầu gối tôi…
Cuối cùng, chính nó cất giọng phá tan bầu không khí gượng gạo bằng cái giọng giả lả cố hữu:
“Chú trốn ở đâu mà kỹ thế?”
Ngay đêm hôm ấy tôi sửa soạn hành lý rồi đáp chuyến tàu sau chót về thẳng quê nhà.
4.
Từ dạo ấy tôi không bao giờ ghé chơi nhà chị Vy nữa. Duy có một lần cách đây không lâu, vào ngày chị đi lấy chồng, do bố tôi đương đóng quân ở Móng Cái nên tự tôi phải cầm lái để chở mẹ về chung vui. Từ xa tôi đã trông thấy bá tôi đứng tiếp khách một mình - trước đó vài năm ông bác rể tôi đã đột ngột từ trần; bá vận bộ áo dài diêm dúa chiết eo lồ lộ những ngấn mỡ ở bụng, mặt trát phấn dày cộm. Còn Quyết thì lăng xăng chỉ đạo, thắng lên mình bộ âu phục cắt may đỏm dáng đến mức có thể tưởng lầm cậu chàng là chú rể cũng nên. Trông thấy mẹ con tôi, Quyết lập tức sán đến, hỉ hả tay bắt mặt mừng. Anh ta vẫn xưng hô với tôi theo cái lối “chú chú anh anh” dạo nào.
Lát sau, tôi bắt gặp chị Vy trên phòng trang điểm cho cô dâu. Chị tự hào kháo chuyện với mẹ con tôi rằng chị đã quen một anh chàng ở miền trong, và rất hài lòng vì cuối cùng đã thuyết phục được anh này về đây ở rể.
“Nếu Huy (đó là tên chồng chị) không về đây, còn lâu cháu mới cưới!” Chị cao giọng.
Còn về câu chuyện dạo trước, chị gượng cười coi như chuyện cũ gác sang bên, chẳng đáng nhắc lại làm gì. Theo như chị nói, đến Tết năm ấy thì bà ngoại An ngã bệnh rồi qua đời, giờ ngôi nhà với bờ giậu thâm thấp cùng mái hiên giăng giàn hoa giun đó bỏ không, mỗi tháng một lần có người ghé qua lo chuyện quét tước, hương hoả. Cũng cái năm ấy, bố nàng lĩnh án bảy năm trong một pha chết chùm, còn nàng thì tốt nghiệp phổ thông xong liền theo mẹ về quê ngoại ở trong miền Nam. Từ đó không ai nghe tin gì về nàng, và có lẽ chẳng ai còn nhớ tới nàng nữa.
Tôi cũng đã dần quên gương mặt nàng. An, khi ấy nàng mười bảy tuổi, lúc nàng rảo những bước nhanh qua con ngõ nhỏ, dáng dong dỏng cao và hai dải bím tóc đen nhánh đung đưa sau tấm lưng. Riêng điều này thì tôi nhớ mãi - gò má nàng lấm tấm tàn nhang, càng rành rọt hơn lúc nàng cười, bao giờ cũng ửng hồng vì sương giá... Thi thoảng, khi đợt gió mùa đầu tiên ùa về làm bầu trời chuyển xám, khi tôi từ ngoài đường trở về nhà dậm dậm chân, xoa đôi bàn tay giá lạnh, tôi sực nhớ rằng đã từng có một mùa đông như thế, một mùa đông gắn liền với mối tình thơ trẻ cùng người con gái mà gương mặt theo năm tháng đã dần phai nhạt trong tâm trí tôi.
“Sao thế, vẫn còn nhung nhớ con bé à?” Chị Vy huých khẽ vào tay tôi và nói bằng giọng đùa đùa.
“Ồ, bậy nào...”