Kính thưa các nhà văn, các bậc tiền bối, các anh chị Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Năm tôi hai mươi tuổi, khi còn là sinh viên Học viện An ninh, tôi viết những truyện ngắn đầu tiên với một tâm thế rất trong trẻo, viết vì thích, vì thấy trong mình có điều gì đó thôi thúc phải cất lời. Tôi may mắn được nhà văn Hữu Ước phát hiện, nhà thơ Đặng Vương Hưng động viên, tạo điều kiện tham gia cuộc thi “Cây bút vàng” của Tạp chí Văn hoá – Văn nghệ Công an và được giải. Quan trọng hơn cả giải thưởng, đó là cánh cửa mở ra cơ hội để tôi được sống và viết trong môi trường báo chí, văn học chuyên nghiệp của lực lượng Công an nhân dân, một môi trường nghiêm cẩn, kỷ luật, nhưng giàu trải nghiệm đời sống.
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều trao quyết định kết nạp hội viên mới cho nhà văn Dương Bình Nguyên |
Rồi đời sống riêng có những biến cố khiến tôi không thể theo đuổi văn chương một cách liên tục. Tôi vào Sài Gòn lập nghiệp và rời xa việc viết văn gần mười lăm năm. Khi quay trở lại Hà Nội sinh sống, tôi có dịp gặp lại Trung tướng – nhà văn Hữu Ước. Khi ấy, ông đã lớn tuổi, sức khỏe không còn như trước, nhưng vẫn miệt mài làm việc, vẫn viết tiểu thuyết, vẫn có tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng. Điều khiến tôi suy nghĩ không chỉ là lời động viên quay lại với văn chương, mà là hình ảnh một người cầm bút vẫn giữ được sức lao động sáng tạo bền bỉ, bất chấp hoàn cảnh. Từ đó, tôi nhận ra rằng viết không chỉ là cảm hứng, mà còn là một thái độ đối với công việc và với đời sống. Là một chiến sĩ công an, tôi luôn ý thức rằng việc viết của mình không tách rời trách nhiệm nghề nghiệp. Viết, trong trường hợp của tôi, không chỉ là nhu cầu cá nhân, mà còn gắn với ý thức về con người, về xã hội, và về những giá trị cần được gìn giữ. Chính điều đó khiến tôi luôn thận trọng với câu chữ, lựa chọn cách viết tiết chế, không cực đoan, không dễ dãi.
Có một thói quen rất đời thường của tôi trong những năm gần đây, mỗi sáng dậy sớm, tôi thường vào mạng xã hội để đọc, tìm hiểu những suy tư mới, những bài thơ, trang văn vừa hoàn thành của các nhà văn, nhà thơ đi trước và cùng thời. Những bài viết của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ, nhà văn Phạm Ngọc Tiến, nhà thơ Trần Đăng Khoa… khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Đó là một hình ảnh rất đẹp của lao động sáng tạo. Việc công bố tác phẩm ấy, ngoài việc gặp gỡ bạn đọc, còn cho thấy một nhu cầu nội tại của nhà văn, đó là nhu cầu được tiếp tục làm việc, tiếp tục suy nghĩ, tiếp tục đối thoại với đời sống. Đó không phải là sự phô bày, mà là một kỷ luật tự thân của nghề viết.
Tôi hiểu rằng văn chương không phụ thuộc vào việc có hay không có tư cách hội viên. Nhiều cây bút không thuộc hội vẫn có những tác phẩm có giá trị và vị trí bền vững trong lòng công chúng. Tuy nhiên, việc trở thành hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam giúp người viết đặt mình trong một cộng đồng nghề nghiệp có lịch sử, có chuẩn mực, và từ đó, ý thức rõ hơn về trách nhiệm xã hội của chữ nghĩa. Hôm nay, ở tuổi 47, vinh dự được là hội viên Hội nhà văn Viêt Nam, tôi không nghĩ rằng mình đã hoàn tất một hành trình, mà thấy mình vừa bước vào ngôi nhà văn chương của văn học Việt Nam, ở nơi đó tôi sẽ tiếp tục học hỏi, lắng nghe và tự điều chỉnh mình trong tư cách một người viết.
Tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc tới các thế hệ nhà văn đi trước, những người đã mở đường, giữ lửa và tạo nên uy tín của Hội Nhà văn Việt Nam. Cảm ơn những người thầy, người bạn văn đã âm thầm nâng đỡ, nhắc tôi rằng văn chương không phải cuộc đua, mà là một hành trình dài của sự bền bỉ. Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới Ban Chấp hành Chi hội nhà văn Công an, đặc biệt là nhà văn Hữu Ước và nhà văn Nguyễn Hồng Thái, đã giới thiệu tôi tới Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, để tôi có cơ hội đứng ở đây, với tư cách hội viên mới trong năm 2026.
![]() |
| Nhà văn Dương Bình Nguyên tên thật Dương Trí Toàn là một trong 62 hội viên vừa được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2025 |
Với tư cách một hội viên mới, tôi không dám hứa những điều lớn lao. Tôi chỉ xin hứa với bản thân và với Hội một điều giản dị, tiếp tục viết một cách chân thành nhất, viết về con người, về sự thật, và trân trọng từng con chữ; sẽ viết trong tỉnh táo, trong kỷ luật nghề nghiệp, và trong niềm tin rằng văn chương, dù lặng lẽ, vẫn có khả năng ở lại lâu dài trong đời sống tinh thần của xã hội.
Xin trân trọng cảm ơn!