Diễn đàn lý luận

Những bông sen mùa đại dịch

Lý luận phê bình 08:17 | 15/03/2022
Vài năm nay, có rất nhiều thơ viết về thời đại dịch. Đó là thơ viết trực diện về các chiến sĩ áo trắng trên mặt trận tuyến đầu chống dịch, thơ viết về những đoàn người di dân, thơ viết về những em bé mồ côi cha mẹ, về đám tang vắng người đưa tiễn, về lò thiêu xác những ngày ảm đạm. Trong rất nhiều bài thơ tôi đọc, bài thơ của Hồng Thanh Quang lại có một góc nhìn khác, một cảm nhận riêng giữa bề bộn hiện thực cuộc sống
aa

Vài năm nay, có rất nhiều thơ viết về thời đại dịch. Đó là thơ viết trực diện về các chiến sĩ áo trắng trên mặt trận tuyến đầu chống dịch, thơ viết về những đoàn người di dân, thơ viết về những em bé mồ côi cha mẹ, về đám tang vắng người đưa tiễn, về lò thiêu xác những ngày ảm đạm. Trong rất nhiều bài thơ tôi đọc, bài thơ của Hồng Thanh Quang lại có một góc nhìn khác, một cảm nhận riêng giữa bề bộn hiện thực cuộc sống:

Những bông sen

trong mùa đại dịch

Thế có vô tình chăng,

Giữa bao nhiêu khốn khó,

Khi nước mắt ai tuôn,

Vẫn nồng nàn hoa nở?

Trên ranh giới mong manh,

Sự sống kề chết chóc,

Vẫn ngát một làn hương,

Thơm cả vào tiếng khóc...

Không thể nào làm khác,

Giúp đời sát vực sâu,

Đành rực hồng thêm sắc,

Cho cái nhìn bớt đau...

9/9/2021

Khi Đất nước căng mình trong thử thách, khi bệnh dịch lan tràn, cái chết đang rình rập, tàn khốc, cuộc sống thường ngày vẫn sinh sôi như một dòng chảy không ngừng. Nhìn những bông hoa sen, tác giả hỏi: Thế có vô tình chăng, Giữa bao nhiêu khốn khó. Vẫn biết sen nở theo mùa, theo quy luật của trời đất nhưng tác giả vẫn hỏi, hỏi màu hoa kia, hay hỏi chính mình: Khi nước mắt ai tuôn, Vẫn nồng nàn hoa nở?

Ở đoạn thơ tiếp theo, Hồng Thanh Quang tự trả lời, tự lý giải theo cách riêng của một nhà thơ. Nói như Xuân Diệu: sự sống không bao giờ chán nản và cây đời mãi mãi xanh tươi. Trong thời kỳ khắc nghiệt, dữ dằn, những bông hoa vẫn nở. Giữa bóng tối và chết chóc, những bông hoa vẫn nở. Hoa nở là sứ mệnh của hoa, nở theo quy luật, nở theo mùa, nở như không có gì khác được. Nhưng khi Hồng Thanh Quang viết Vẫn ngát một làn hương, Thơm cả vào tiếng khóc… thì câu thơ chợt có gì lóe lên, nhói lên trong tâm tưởng người đọc. Mùi hương hoa sen có gì mà ảo diệu vậy, mùi hương thơm cả vào tiếng khóc thì lạ và hay. Đó là câu thơ phát triển theo sự bột phát tự nhiên, viết cứ như chơi, không có sự gọt dũa cầu kỳ mà vẫn hay, vẫn đủ sức lắng, sức đọng.

Đọc bài Những bông sen trong mùa đại dịch của Hồng Thanh Quang, tôi chợt nhớ đến bài thơ Hoa những ngày thường của nhà thơ Chế Lan Viên viết trong chiến tranh đánh Mỹ năm 1965: “Lạ thay đất nước quê nhà/ Lửa đạn, hoa mùa cứ nở/ Bên đường công tác anh qua/ Hoa hồng vẫy gọi thiết tha/ Hố bom toác ở đầu sân/ Cuối sân lại nở đoá hồng/ Màu đỏ hai lần đỏ gấp...”. Hai bài thơ ở hai khoảng thời gian khác nhau: thời chiến tranh đánh Mỹ và thời đại dịch. Hai nhà thơ, hai thế hệ khác nhau đều mang đến cho thơ những vẻ đẹp riêng bằng những câu thơ ghi dấu được tháng ngày mình trải.

Bài thơ Những bông sen trong mùa đại dịch in trong tập thơ Chút sen còn lại của Hồng Thanh Quang. Đọc Hồng Thanh Quang, tôi nhớ những câu thơ hay viết về sen, về tình yêu: Bao mùa sen vẫn non tơ/ Vẫn mơn nởn lá vẫn ngơ ngác hồng hoặc: Anh chỉ dám tự xa nhìn và tiếc/ Xác lá rơi hè hố ngẩn ngơ rằm... Và: Tóc không tơ nữa, vai gầy/ Bao nhiêu xa xót thổi đầy phương anh... Bài thơ có 12 câu, ngắn ngọn, hàm súc, không sa vào tả việc, kể lể dông dài. Ở đoạn tiếp theo, đoạn kết Hồng Thanh Quang viết:

Không thể nào làm khác,

Giúp đời sát vực sâu,

Đành rực hồng thêm sắc,

Cho cái nhìn bớt đau...

Tác giả khép lại bài thơ nhưng lại mở ra, lại mượn lời những bông hoa sen để tâm sự, dãi bày cùng người đọc. Không hiểu sao đọc tới đây, tôi lại mường tượng ra những bông hoa sen trong một đám tang, trước lò hỏa táng, trước nỗi mất mát quặn lòng, màu hoa sen sáng lên và làn hương tỏa ra thấm mãi vào tâm tưởng: Đành rực hồng thêm sắc,Cho cái nhìn bớt đau... Bài thơ viết theo thể thơ ngũ ngôn, về hình thức thơ không mới, đáng mừng hơn, bài thơ mới về cách cảm cách nhìn: Vẫn ngát một làn hương, Thơm cả vào tiếng khóc... Đề tài khó viết, nhưng đây là một bài thơ hay đáng ghi nhận của Hồng Thanh Quang viết trong mùa Đại dịch.

Nguồn Văn nghệ số 11/2022


Màu tím trên dòng cát mặn. Bút ký của Diệp Bần Cò

Màu tím trên dòng cát mặn. Bút ký của Diệp Bần Cò

Baovannghe.vn- Ra khỏi khu dân cư, cánh đồng hành mở ra trước mắt tôi như một tấm thảm tím khổng lồ. Màu tím không gắt, không sẫm, mà dịu và sâu, phủ lên nền cát mặn một vẻ đẹp vừa mong manh vừa bền bỉ.
Xuân Thủy - miền rừng nơi sông Hồng gặp biển

Xuân Thủy - miền rừng nơi sông Hồng gặp biển

Baovannghe.vn - Ở phía nam cửa Ba Lạt, nơi dòng sông Hồng sau một hành trình dài đổ ra biển, phù sa, thủy triều và cây rừng đã tạo nên một vùng đất ngập nước rộng lớn.
Bộ VHTT&DL: Hoàn thiện Đề án đưa tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa hồi hương

Bộ VHTT&DL: Hoàn thiện Đề án đưa tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa hồi hương

Baovannghe.vn - Ngày 10/9, tại trụ sở Bộ VHTT&DL, Thứ trưởng Hoàng Đạo Cương đã chủ trì buổi làm việc, họp Ban soạn thảo và Tổ Biên tập xây dựng Đề án đưa các tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa của Việt Nam đáp ứng được tiêu chí bảo vật quốc gia, cổ vật quý hiếm có giá trị đang ở nước ngoài về nước.
Chính phủ: Tăng cường các biện pháp phòng, chống gian lận thi cử

Chính phủ: Tăng cường các biện pháp phòng, chống gian lận thi cử

Baovannghe.vn - Chiều 10/9, Phó Thủ tướng Chính phủ Lê Tiến Châu chủ trì cuộc họp về các nhiệm vụ, giải pháp phòng, chống gian lận trong thi cử.
Hà Nội: Tổ chức 2 chương trình nghệ thuật kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô

Hà Nội: Tổ chức 2 chương trình nghệ thuật kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô

Baovannghe.vn - Nhân kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2026), thành phố Hà Nội tổ chức 2 chương trình nghệ thuật đặc biệt, trong đó “Bản Giao hưởng Hà Nội” là sự kiện văn hóa trọng điểm, tôn vinh những giá trị lịch sử, văn hóa, con người Hà Nội và khơi dậy khát vọng xây dựng Thủ đô Văn hiến - Văn minh - Hiện đại trong kỷ nguyên mới.