Multimedia

Thơ Bùi Sim Sim

Đọc thơ 21:55 | 15/12/2022
Ta mặc cả từng đồng cho kỳ thích/ Chợt ngước sang nhìn người bán…
aa

Ở chợ cóc

Ta mặc cả từng đồng cho kỳ thích

Chợt ngước sang nhìn người bán…

Giật mình!

Tay bà cụ run nhận từng bạc lẻ

Suýt nữa ta mua cả sự… vô tình!

Cõi lặng

Thoắt thoáng thôi, mẹ đã thành thiên cổ

Lãng du trôi giữa chốn không màu

Con hụt hơi khản lòng gọi mẹ

Chỉ cánh đồng âm vọng nỗi đơn côi.

Ngược dòng sông về lại tuổi lên mười

Cỏ vẫn lặng xanh mà gió thì chao chát

Mẹ lặn lội dắt tháng ba đói khát

Hoa xoan rơi thảng thốt đến giờ

Chiếc bình vôi không mẹ hoá chơ vơ

Bình vôi bạc hay phận đời mẹ bạc

Lối nhỏ cầu ao hoang dày cỏ mọc

Cá lặng tờ, lục bình tím lơ ngơ

Khi con lớn cuộc sống đã thay mùa

Tháng bảy ngày ba không còn nơm nớp

Lúa mùa đông cũng bớt phần thoi thóp

Trăng thượng tuần như cũng mọng đầy hơn

Thoắt thoáng thôi, mẹ đã hoá sao Hôm

Lặng lẽ sáng phía đời con hao khuyết

Con xa mẹ. Mẹ xa sông biền biệt

Phút giây này chợt bóng mẹ hiển linh...

Có những lúc

Có những lúc

đến cả nỗi buồn

cũng lạnh lùng quay lưng, ngoảnh mặt

Có những lúc

lọc lừa, phản trắc

thản nhiên phán chuyện tình người

Có những lúc

lạc một nước tin thôi

đời trở về tay trắng

Có những lúc

tự do thành cay đắng

không người mong, chờ đợi phía... quay về

Nẻo đời chìm hun hút cơn mê

Thèm tiếng vọng gọi mình sau vách núi...

Thức ngộ

Đôi khi

Sự ngọt ngào được chưng cất từ

rất nhiều cay đắng

Nước mắt ... đẫm hy vọng

Cái ác đồng lõa cùng... lặng im!

Đôi khi

Chậm một bước lại là may mắn

Vòng nguyệt quế kết đầy gai

Lòng tốt thành ngớ ngẩn!

Đôi khi

Kiến dạy ta bình thản

An nhiên giữa vô thường...

Những mảnh vỡ

Một gương mặt không sớm không trưa

Một nụ cười không nắng không mưa

Một cõi lòng không chiều không tối

Ta đi, miền tâm tư lạc lối…

Ký ức xanh lạc giữa chiều xanh

Con đê xanh lạc giữa phố xanh

Nỗi buồn màu gì không biết nữa

Sấu Hà Nội mùa này chua dịu thế

Thương bát canh xưa suông nhạt với gió Lào

Nỗi nhọc nhằn lấm láp cả chiêm bao

Mẹ không còn. Quê cũng thành quá khứ

Chợt giật mình, Tây Hồ trăng sáng quá

Phố vẫn đông, cây vẫn thản nhiên xanh

Một chút gì the thắt phía mong manh

Trước cao rộng đất trời, sau vòm lá...

Ta lại lớn sau mỗi lần đổ vỡ!

Nguồn Văn nghệ số 50/2022


Phút giao mùa - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Phút giao mùa - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Baovannghe.vn- Có những lúc không còn ai nhớ nữa/ Đêm cứ trôi ngày cứ lịm dần
Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Baovannghe.vn- Từ sông. Ra biển, phù trầm/ Em phơi áo lụa, sóng ngầm. Biển reo
Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Baovannghe.vn - Mới đây, triển lãm mỹ thuật quốc tế Chon’s Hanoi mini art fair 2026 đã được khai mạc tại tầng 1 - Trụ sở Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội (47 Hàng Dầu, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội).
Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Baovannghe.vn- Cây chẳng nhớ vườn hoa mới tươi/ Người chẳng nhớ nhau…chán nợ người
PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

Baovannghe.vn - Trong tham luận này, tôi muốn đặt giả thuyết: Tiếng ru là hình thức tiền-thi-ca của nhân loại, và từ hồn vía của lời ru, ta có thể đọc ra phẩm giá của thi ca đối với sự hình thành, phát triển tâm tính loài người.