Multimedia

Thơ Bùi Sim Sim

Đọc thơ 21:55 | 15/12/2022
Ta mặc cả từng đồng cho kỳ thích/ Chợt ngước sang nhìn người bán…
aa

Ở chợ cóc

Ta mặc cả từng đồng cho kỳ thích

Chợt ngước sang nhìn người bán…

Giật mình!

Tay bà cụ run nhận từng bạc lẻ

Suýt nữa ta mua cả sự… vô tình!

Cõi lặng

Thoắt thoáng thôi, mẹ đã thành thiên cổ

Lãng du trôi giữa chốn không màu

Con hụt hơi khản lòng gọi mẹ

Chỉ cánh đồng âm vọng nỗi đơn côi.

Ngược dòng sông về lại tuổi lên mười

Cỏ vẫn lặng xanh mà gió thì chao chát

Mẹ lặn lội dắt tháng ba đói khát

Hoa xoan rơi thảng thốt đến giờ

Chiếc bình vôi không mẹ hoá chơ vơ

Bình vôi bạc hay phận đời mẹ bạc

Lối nhỏ cầu ao hoang dày cỏ mọc

Cá lặng tờ, lục bình tím lơ ngơ

Khi con lớn cuộc sống đã thay mùa

Tháng bảy ngày ba không còn nơm nớp

Lúa mùa đông cũng bớt phần thoi thóp

Trăng thượng tuần như cũng mọng đầy hơn

Thoắt thoáng thôi, mẹ đã hoá sao Hôm

Lặng lẽ sáng phía đời con hao khuyết

Con xa mẹ. Mẹ xa sông biền biệt

Phút giây này chợt bóng mẹ hiển linh...

Có những lúc

Có những lúc

đến cả nỗi buồn

cũng lạnh lùng quay lưng, ngoảnh mặt

Có những lúc

lọc lừa, phản trắc

thản nhiên phán chuyện tình người

Có những lúc

lạc một nước tin thôi

đời trở về tay trắng

Có những lúc

tự do thành cay đắng

không người mong, chờ đợi phía... quay về

Nẻo đời chìm hun hút cơn mê

Thèm tiếng vọng gọi mình sau vách núi...

Thức ngộ

Đôi khi

Sự ngọt ngào được chưng cất từ

rất nhiều cay đắng

Nước mắt ... đẫm hy vọng

Cái ác đồng lõa cùng... lặng im!

Đôi khi

Chậm một bước lại là may mắn

Vòng nguyệt quế kết đầy gai

Lòng tốt thành ngớ ngẩn!

Đôi khi

Kiến dạy ta bình thản

An nhiên giữa vô thường...

Những mảnh vỡ

Một gương mặt không sớm không trưa

Một nụ cười không nắng không mưa

Một cõi lòng không chiều không tối

Ta đi, miền tâm tư lạc lối…

Ký ức xanh lạc giữa chiều xanh

Con đê xanh lạc giữa phố xanh

Nỗi buồn màu gì không biết nữa

Sấu Hà Nội mùa này chua dịu thế

Thương bát canh xưa suông nhạt với gió Lào

Nỗi nhọc nhằn lấm láp cả chiêm bao

Mẹ không còn. Quê cũng thành quá khứ

Chợt giật mình, Tây Hồ trăng sáng quá

Phố vẫn đông, cây vẫn thản nhiên xanh

Một chút gì the thắt phía mong manh

Trước cao rộng đất trời, sau vòm lá...

Ta lại lớn sau mỗi lần đổ vỡ!

Nguồn Văn nghệ số 50/2022


Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Baovannghe.vn- Muốn vào Hòn câu cá/ Không người mang rượu theo
Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Baovannghe.vn - Tiếng chim gắn với kỷ niệm về mảnh vườn, khu rừng, đó là những không gian sống gắn với tuổi thơ, gần gũi với thiên nhiên.
Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Baovannghe.vn- Hoàng hôn nhuộm rồi, Mỹ Sơn lẫn vào sương khói/ áo chàm bay mây thấp thoáng la đà
Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Baovannghe.vn - Trước khi làm báo Vệ Quốc quân trong kháng chiến, cố thi sĩ Thâm Tâm (1917-1950) là một gương mặt độc đáo trong nhóm thơ Tam Anh (Gác Sơn Nam) Khâm Thiên (Hà Nội), cùng Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân.
Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Baovannghe.vn- Trong nỗi đau mất vợ, ngọn lửa bùng lên, cháy bảy ngày bảy đêm, củi lấy từ gỗ rừng cha, đất từ đáy sông mẹ, nước từ thác Dray Sáp. Người tù trưởng cầm con dao sắc lẹm, miết nhẹ bàn tay trắng hồng mùi hơi sữa đứa con gái nhỏ, những giọt máu đào ngọt ngào lót thót rơi xuống dòng thác sục sôi, óng vàng dữ dội.