Multimedia

Thơ Hoàng Cát

Đọc thơ 08:33 | 04/05/2023
Giá có được phép màu kỳ diệu Bay như chim cô lẻ chiều hôm
aa

Bay

Giá có được phép màu kỳ diệu

Bay như chim cô lẻ chiều hôm

Ta tìm đến những nơi yên tĩnh

Bên bờ sông hay quãng vắng chân đồi...

Không.

Ta không muốn có ai cạnh mình lúc đó

Hãy để ta với thanh khiết nỗi buồn.

Giữa ngực ta có cái gì lạ thế

Cứ buồn hoang từ lúc trẻ trai;

Sắp từ giã cuộc đời trần tục

Mà trong lòng chẳng mấy lúc thảnh thơi!

Cho ta được bay đi - Trời Đất nhé!

Vào mênh mông vô tận thời gian;

Nếu quả thật có luân hồi đổi kiếp

Xin cho ta được trở lại Thi nhân...

Cuộc chơi

Mỗi bận tiễn người vào thiên cổ

Ta càng thấm thía kiếp phù vân

Thương cho bao kẻ luôn toan tính

Chẳng biết thung thăng hưởng cuộc trần

Ta chả chức quyền không của nả

Thênh thang vui sống giữa giữa muôn người

Ta yêu tất cả thương tất cả

Đời – với ta là một cuộc chơi.

Vẫn là người lính

Nghèo. Thất học. Buồn nhưng tôi không

xấu hổ

Bởi tuổi trẻ tôi, tôi trải dọc chiến trường

Vẫn biết mình thiệt thòi kém thua bè bạn

Tôi âm thầm gắng viết những trang văn

Khi nhân dân quanh tôi còn đói ăn, đói mặc

Người ăn mày còn rải rác khắp thủ đô

Tôi chấp nhận mình là người đồng hành

bất hạnh

Để tâm can đỡ cắn rứt, giày vò

Tôi kiếm sống như muôn người lam lũ

Gắng nguôi quên cái chân giả nặng nề

Mỗi bước đi là một niềm nhức buốt

Giữ cho trái tim đừng nguội lạnh đam mê

Nếu một mai chẳng có chi để lại

Sự nghiêp: không, học vấn: số không

Tôi xin gửi giữa cuộc đời lặng lẽ

Tình thơ tôi quằn quại bão giông

Dẫu buồn đau. Nhưng tôi không xấu hổ

Vẫn với tâm linh người lính thuở nào

Tôi sống hết mình - trái tim là bếp lửa

Mặc kệ trang thơ trôi nổi về đâu.

Nghèo. Thất học. Tôi buồn và đau khổ

Nhưng lương tâm thanh sạch từng ngày

Chẳng có chi phải thẹn lòng, cho dù khi

nhắm mắt

Tôi vẫn như là người lính thuở ra đi.

Thăm Nghĩa trang

Trường Sơn

Chiều lặng rừng im vắng tiếng chim

Bạt ngàn mộ chí rải im lìm

Cháy như trời lửa giàn hoa phượng

Cháy giữa hồn ta lửa đốt tim

Các anh các chị không còn nữa

Chẳng biết hồn thiêng ở chốn nào

Một bó hương này xin cúi lạy

Gửi vào đất thẳm với trời cao

Nhiều em trẻ quá cùng quê Nghệ

Nhập ngũ hy sinh trong một năm

Mãi mãi tuổi đời em mười tám

Em ơi, đất nước đã yên hàn

Người hưởng thanh bình không phải em

Nhiều anh nhiều chị chẳng còn tên

Chiến tranh muôn kiếp âu là thế

Người hưởng thanh bình chớ vội quên...

Nguồn Văn nghệ số 17+18/2023


Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.