Diễn đàn lý luận

Bài thơ “Qua Phà Tình Cương” của Hà Phạm Phú

Lê Thuần Thảo
Tác phẩm và dư luận 16:17 | 19/09/2025
Baovannghe.vn - Phà Tình Cương một bến phà qua đôi bờ sông Thao, cách thị xã Phú Thọ chừng 5 cây số.
aa

QUA PHÀ TÌNH CƯƠNG

HÀ PHẠM PHÚ

Bài thơ “Qua Phà Tình Cương” của Hà Phạm Phú
Tranh Henry Katie

Sông Thao mùa thu mưa trên thượng nguồn

Phù sa vừa trôi vừa lắng vừa buông

Anh đứng đợi phà đưa ngang sang sông

Cơn gió thì thầm đi suông buồn không?

Lần trước anh qua có em cạnh bên

Mưa gió đường trơn lạ cũng thành quen

Sóng đỏ ráng pha cuộn lên cuộn lên

Mối tình đắm đuối như tình đầu tiên

Ngửa mặt nhìn trời mây trắng là mây

Nhớ hương hoa gì trong tóc em bay

Nhớ lá rơi nhiều em vun trên tay

Hoa cau vườn chùa trắng dâng lên đầy

Nhớ phà Tình Cương đưa ta qua sông

Phấp phới ngô hoa tím sẫm cánh đồng

Em hát bâng quơ nhẹ nhàng như không

Chẳng biết hôm sau chẳng tính mùa đông

Giờ anh đợi phà một mình sang sông

Con nước ngày xưa tan vào mênh mông

Cơn gió ngày xưa thổi vào hư không

Ở phía chân trời chẳng ai đợi mong…

LỜI BÌNH

Một bến phà trung du nối hai huyện Thanh Ba với Cẩm Khê, ngày trước phà đìu hiu lắm, bây giờ cũng chưa thể nói là tấp nập. Bài thơ là tâm trạng của nhà thơ lúc qua phà:

Sông Thao mùa thu mưa trên thượng nguồn

Phù sa vừa trôi vừa lắng vừa buông

Anh đứng đợi phà đưa ngang sang sông

Cơn gió thì thầm đi suông buồn không?

Cơn gió mùa thu ngàn năm vẫn thế. Gió vẫn vô tình lơ đãng bay nhưng tâm trạng của nhà thơ không vui nên cảm nhận như gió thì thầm hỏi: đi suông buồn không? Quả là anh đang buồn: Phù sa vừa trôi vừa lắng vừa buông. Cả câu thơ dài hầu như toàn vần bằng, điều gì làm cho anh buồn vậy?

Lần trước anh qua có em cạnh bên

Mưa gió đường trơn lạ cũng thành quen

Sóng đỏ ráng pha cuộn lên cuộn lên

Mối tình đắm đuối như tình đầu tiên

Lần trước có em cạnh bên nên: Mưa gió đường trơn lạ cũng thành quen và vẫn con sông ấy, vẫn dòng nước này nhưng cảnh đã sinh tình, linh động và mãnh liệt: Sóng đỏ ráng pha cuộn lên cuộn lên. Điệp ngữ cuộn lên là sóng cuộn hay lòng anh say? Đây cũng là câu thơ có số vần trắc cao nhất trong hai mươi câu của bài thơ.

Anh hồi tưởng:

Ngửa mặt nhìn trời mây trắng là mây

Nhớ hương hoa gì trong tóc em bay

Nhớ lá rơi nhiều em vun trên tay

Hoa cau vườn chùa trắng dâng lên đầy

Nhớ phà Tình Cương đưa ta qua sông

Phấp phới ngô hoa tím sẫm cánh đồng

Em hát bâng quơ nhẹ nhàng như không

Chẳng biết hôm sau chẳng tính mùa đông

Nhớ chuyến phà Tình Cương ngày ấy có em: Mây trắng hẳn là trời thu xanh, ráng pha, sóng đỏ, hoa ngô tím, hoa cau trắng vườn chùa lá thu rơi và cạnh bên anh là em gái tóc thơm hoa, miệng hát khẽ, sống vô tư chẳng biết hôm sau chẳng tính mùa đông. Quả là một chuyến phà lãng mạn, đáng sống trong một mối tình miền trung du đáng nhớ.

Kết của bài thơ tác giả đưa ta về bến phà thực tại:

Giờ anh đợi phà một mình sang sông

Con nước ngày xưa tan vào mênh mông

Cơn gió ngày xưa thổi vào hư không

Ở phía chân trời chẳng ai đợi mong…

Những câu kết buồn: …Một mình sang sông/… tan vào mênh mông/ …thổi vào hư không/… chẳng ai đợi mong…

Nhưng cái buồn đó lại làm cho bài thơ thêm hay bởi Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Phải chăng vì thế mà nhà thơ phải đi suông, đi tìm lại bến xưa, tìm lại một kỉ niệm để hoài niệm… Cũng nhờ cuộc đi suông này mà nhân thế có thêm một bài thơ hay. Bài thơ có 164 âm tiết mà 75% là vần bằng.

Một bài thơ trầm lắng như phù sa sông Thao mà đằm thắm say.

Phút giao mùa - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Phút giao mùa - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Baovannghe.vn- Có những lúc không còn ai nhớ nữa/ Đêm cứ trôi ngày cứ lịm dần
Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Xuân thứ 74 - Thơ Trần Hoàng Vy

Baovannghe.vn- Từ sông. Ra biển, phù trầm/ Em phơi áo lụa, sóng ngầm. Biển reo
Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Triển lãm mỹ thuật quốc tế “Chon’s Hanoi mini art fair 2026”

Baovannghe.vn - Mới đây, triển lãm mỹ thuật quốc tế Chon’s Hanoi mini art fair 2026 đã được khai mạc tại tầng 1 - Trụ sở Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội (47 Hàng Dầu, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội).
Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Với người bán cây chợ Viềng - Thơ Nguyễn Thế Vinh

Baovannghe.vn- Cây chẳng nhớ vườn hoa mới tươi/ Người chẳng nhớ nhau…chán nợ người
PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA TRONG CON MẮT NHÀ THƠ. Bài 5: Tiếng ru - Khởi nguyên của thi ca

Baovannghe.vn - Trong tham luận này, tôi muốn đặt giả thuyết: Tiếng ru là hình thức tiền-thi-ca của nhân loại, và từ hồn vía của lời ru, ta có thể đọc ra phẩm giá của thi ca đối với sự hình thành, phát triển tâm tính loài người.