Như thể quả ngọt
Có lối mòn dẫn về khu vườn
trên lùm lùm biêng biếc
treo lên nhành khói phai
nơi bàn tay người đàn bà thắp lửa
nắn hình những bữa cơm thơm
nắn cả phận đời cay cực
mũi kim khâu xuyên qua chiều
đường chỉ rơi xuống như sợi mưa tầm tã
thành áo quần ấm áp tuổi thơ
giữa vườn
ôi hàng cau mảnh khảnh
ngẩng lên bằng sự kiêu hãnh lặng thầm
cúi xuống giọt giọt nỗi niềm giếng thơi
cơn sốt áo cơm và cuộc người
bắt đầu hạ nhiệt
hàng chè tàu đẫm nắng
nói với tôi về sự kiên trì
gốc mít già cắm sâu lòng đất
nói với tôi về nhẫn nhịn và chở che
ngày trở về
dựa lưng ảng nước
con cóc vàng thè dài rưng rức
chỉ còn chiếc gáo dừa nghiến môi
chỉ còn vết dao chém trên thân gỗ
tôi học lại hạt sương ngọn cỏ
học lại ri ri từng tiếng chim sâu
như thể
quả ngọt chưa từng rơi rụng.
| Trầm tích thời gian - Thơ Phan Thành Đạt Đồng tiền - Thơ Quang Chuyền Thu như người tình xa - Thơ Trần Đình Nhân Bóng xưa - Thơ Trần Nhuận Minh Nước - Thơ Hà Phạm Phú |