Về một con sông
(Nhớ Ba và những ngày Huế)
Con sông chảy ra từ lòng đất
xuôi về nơi không bờ bến
nơi sông chưa hề biết
một dòng xanh ngấm tận đáy sâu
con sông chảy qua tiềm thức
một ngày không mưa - nắng
không vồn vã
ngắc ngoải
chiếc cần gãy bóng người câu...
sông một dòng về nơi mất hút
về nơi nghiêng bóng cúi tìm
nơi thưở sinh ra chưa biết tuổi
sau mỗi lần con nước chơi vơi
sông trở dòng ùn nếp nhăn lên sóng
để tha hương biền biệt mỏi mòn
để chiều qua thấy mình cách trở
về một dòng xanh
về một ngày mẹ ngồi giặt áo
cha kỳ lưng con trong sớm nắng lên hè
thằng bé tập bơi gập mình trên bẹ chuối
con chuồn chuồn voi cắn rốn thơ ngây
sông quẫy mình qua ngày nước đục
đàn trâu mẹp trong vũng nước chao vênh
bến cát đã trơ từng gốc sỏi
đòn gánh cong cha đưa bóng qua chiều
sông lẫy nước đẩy hai bờ xa ngái
tháng chín đi
vung hậm hực từng cơn
đêm lai láng cha dọn từng mảng lụt
chút bùn non nhuộm trắng mái tóc người
mẹ đuối mắt đắng từng cơn lả mệt
nước bao giờ xanh lại một dòng tin
sông đã chảy từ một chiều hun hút
người chờ nhau hun hút chiều sông
trong một ngày đắng cay hun hút
mưa vỡ qua đời thấp thỏm đứng khóc sông...
Thấy em về giữa vô thường - Thơ Đoàn Trọng Hải Mưa - Thơ Phùng Trung Tập Hẹn về Mù Cả - Thơ Nguyễn Văn Mạnh Có ba điều - Thơ Mã Giang Lân Tóc mẹ - Thơ Phạm Thị Thanh Hoa |