Viết tiễn một người
Tôi đi ngang nhà em
bóng nhòa cửa kính
dãy kệ trống
ghế nghiêng
nền gạch mờ xám
tôi ngang nhà em
mẹ già khép cửa
tiếng kọt kẹt, tiếng mưa và lá rơi tràn hiên nhà
mắt mẹ trắng
tiều tụy rơi đầy dưới hiên
tôi qua nhà
em khác lạ
chiếc đầu tròn nhẵn
nụ cười hiền giấu kín trong hốc mắt
tôi qua nhà em
giấy vàng mã và hoa rơi vãi bên đường
mọi người vừa tiễn
em đã đi thêm đoạn đường dài
tôi ngang nhà em
hình dung khuôn mặt đầy đặn
em đứng tóc vờn chiều cả gió
điệu cười như suối reo
tôi đứng lại trước nhà em
nhớ ánh mắt thánh thiện
giọng nói chậm rãi
dáng người đầy
tôi chưa kịp trả lời câu hỏi của em
chỉ nhớ
tôi đứng trước nhà em
ô cửa khép ánh nhìn
tôi tiễn mình và giọng cười ngai ngái chạy dọc sống lưng...
| Thấy em về giữa vô thường - Thơ Đoàn Trọng Hải Mưa - Thơ Phùng Trung Tập Hẹn về Mù Cả - Thơ Nguyễn Văn Mạnh Có ba điều - Thơ Mã Giang Lân Tóc mẹ - Thơ Phạm Thị Thanh Hoa |