Diễn đàn lý luận

Bài thơ “Tro tàn quá khứ” của Lê Quang Trang

Lê Huy Hòa
Tác phẩm và dư luận 09:30 | 22/10/2025
Baovannghe.vn - Bài thơ có nhan đề là Tro tàn quá khứ, nhưng đây là một bài thơ tình. Bài thơ nói về tình yêu thông qua sự liên tưởng về những gì đã qua.
aa

TRO TÀN QUÁ KHỨ

LÊ QUANG TRANG

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ của tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại không thể nguôi quên

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

LỜI BÌNH

Đây là một cách, nói như nhà thơ Bằng Việt là: Trở lại trái tim mình (tên một bài thơ của ông). Bài thơ ngắn chỉ có hai đoạn, mỗi đoạn bốn câu. Lê Quang Trang nói trực tiếp những suy nghĩ triết luận của mình về những gì đã qua (quá khứ) bắt đầu bằng hình ảnh thực: Lả tả bay trên thành phố đông người. Nhưng đến câu thứ hai thì cái sự Lả tả bay đấy không phải là hình ảnh thực nữa, nghĩa là không phải tàn tro của giấy hay một chất liệu có thể cháy, mà là tro quá khứ tình yêu. Người con gái (người yêu) vì một lý do nào đó muốn quên đi, xóa đi một thời đã qua của tình yêu trong cuộc sống cuốn hút, vội vã xô bồ của chốn thị thành (thành phố đông người). Nhưng đâu có dễ quên Một thời đạn bom, một thời lửa cháy. Một quá khứ có nhiều đau thương nhưng vô cùng oanh liệt, tự hào của mỗi con người, của tình yêu cuộc sống, của tình yêu lứa đôi, làm sao có thể “hóa vàng” được: Cái quá khứ không đem mà ăn được/ Nhưng con người lại không thể nguôi quên. Dẫu rằng những kỷ niệm ngọt ngào của tình yêu đã xa lắc, đã trở thành quá khứ: Dẫu bây giờ không được nắm tay em/ Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy. Tôi biết tác giả bài thơ này là “người trong cuộc” anh đã sống trong cái thời lửa cháy đầy tự hào. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, năm 1970 anh đã tình nguyện khoác ba lô vào chiến trường miền Nam chiến đấu.

Cái cao đẹp trong sáng của quá khứ (dù quá khứ còn có những điều tồi tệ) thì những nét đẹp, nhất là những giá trị của tâm hồn tư tưởng vẫn mãi mãi tồn tại và phát sáng, không và không bao giờ thành tro được: Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy/ Có những điều đốt mãi chẳng thành tro. Bởi vì những điều tốt đẹp của tình yêu đôi lứa được soi sáng bởi lý tưởng đẹp của thời đại. Tôi chợt nhớ câu thơ Bằng Việt: Có phải bao vui buồn thời đại/ Soi vào đây càng đậm sắc màu riêng. Hay như nhà thơ Nga A.Blốc đã viết: Nhưng ta tin làm sao mất dấu/ Những gì ta đắm đuối mê say/ Làm sao mất dấu bao rung động/ Đời nghèo và nhiệt huyết hôm nay. Cách diễn đạt trực diện, không kể lể về quá khứ, triết lý mềm mại tập trung, dễ vào lòng bạn đọc. Câu thơ kết là một câu thơ hay gợi cảm: Có những điều đốt mãi chẳng thành tro…

Bài thơ “Tro tàn quá khứ” của Lê Quang Trang
Tranh của Kaynak

Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Một cánh bèo - Thơ Văn Trọng Hùng

Baovannghe.vn- Muốn vào Hòn câu cá/ Không người mang rượu theo
Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Tiếng chim trời. Tản văn của Bùi Việt Phương

Baovannghe.vn - Tiếng chim gắn với kỷ niệm về mảnh vườn, khu rừng, đó là những không gian sống gắn với tuổi thơ, gần gũi với thiên nhiên.
Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Mỹ Sơn, Em và Tôi - Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Baovannghe.vn- Hoàng hôn nhuộm rồi, Mỹ Sơn lẫn vào sương khói/ áo chàm bay mây thấp thoáng la đà
Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Nhà thơ, nhà báo, liệt sĩ Thâm Tâm: Quăng tay chén khói tan thành trời mưa

Baovannghe.vn - Trước khi làm báo Vệ Quốc quân trong kháng chiến, cố thi sĩ Thâm Tâm (1917-1950) là một gương mặt độc đáo trong nhóm thơ Tam Anh (Gác Sơn Nam) Khâm Thiên (Hà Nội), cùng Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân.
Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Tiếng vọng đại ngàn. Truyện ngắn của Bùi Tuấn Minh

Baovannghe.vn- Trong nỗi đau mất vợ, ngọn lửa bùng lên, cháy bảy ngày bảy đêm, củi lấy từ gỗ rừng cha, đất từ đáy sông mẹ, nước từ thác Dray Sáp. Người tù trưởng cầm con dao sắc lẹm, miết nhẹ bàn tay trắng hồng mùi hơi sữa đứa con gái nhỏ, những giọt máu đào ngọt ngào lót thót rơi xuống dòng thác sục sôi, óng vàng dữ dội.