Chuyên đề

Búp bê buồn

Vũ Ý Ly
Văn học thiếu nhi 14:00 | 14/12/2025
Baovannghe.vn - Sau mỗi bữa tiệc sinh nhật của cô chủ, những ngày lễ hoặc khi cô chủ được điểm tốt, xóm đồ chơi sẽ có thêm thành viên.
aa

Lần này cũng vậy, cả xóm nhìn chằm chằm vào bàn xem có chiếc hộp nào không. Rồi xôn xao:

- Có một chiếc hộp.

- Trong hộp có gì nhỉ?

- Tôi đoán là một chú gấu bông mũm mĩm - Thỏ thì thầm.

- Nhìn cái hộp xinh xắn thế này thì chắc chỉ là búp bê thôi - Rùa trầm ngâm.

Búp Bê đang soi gương, nghe thấy thế giật mình:

- Nếu là búp bê thì tớ chả thích chút nào! Trong xóm này chỉ có tớ là búp bê thôi, không thể có ai xinh hơn tớ được - Búp Bê vênh mặt lên nói.

Tất cả xóm đồ chơi im thin thít dõi theo cô chủ. Lúc cô chủ cầm cái hộp lên, tất cả đều tròn xoe mắt nhìn chăm chú. Sau khi cô chủ mở hộp ra thì...

- Ngạc nhiên chưa!!!- Tất cả ồ lên.

Một con vật lạ hoắc nhưng xinh đẹp và dễ thương. Bộ lông trắng như tuyết, dải bờm cũng trắng, lòa xòa xuống quanh cổ thật mềm mại. Đôi mắt xanh biếc trong veo. Bốn chân dài thon thả. Đặc biệt nhất là đôi cánh tuyệt đẹp sải rộng ra như cánh đại bàng và một chiếc sừng nhỏ xinh giữa trán.

Búp bê buồn
Ảnh minh họa: Pixabay

Khỏi phải nói cô chủ sung sướng thế nào, cô chủ reo lên “Ôi! Một cô bé Kì Lân xinh đẹp!” và ôm Kì Lân vào lòng.

Thì ra là Kì Lân! Lần đầu tiên không phải là Búp Bê ngồi trên lòng cô chủ.

Buổi tối, cô chủ cho Kì Lân vào tủ, cả xóm lại xôn xao, tất cả bu lại và hỏi:

- Tại sao cậu lại có sừng?

- Tại sao cậu lại có cánh?

- Sao cậu lại có bờm giống ngựa nữa chứ?

Kì Lân chỉ cười, nó cũng chẳng biết tại sao cả. Còn Búp Bê ngồi trong một xó và tự nhủ:

- Đúng là cái đồ ngốc nghếch! Không cần phải quan tâm, mình vẫn là người xinh nhất xóm. Cứ thử làm mặt buồn xem, cô chủ sẽ bế mình lên và an ủi mình ngay thôi.

Từ hôm đó, Búp Bê làm mặt buồn, cô chủ không để ý. Thỏ, Rùa đến an ủi, Búp Bê ngoảnh mặt đi:

- Ai cần các cậu an ủi chứ!

Cả xóm đồ chơi bảo nhau:

- Chơi với Kì Lân cũng được, đừng làm phiền Búp Bê.

Giả vờ làm mặt buồn mãi rồi Búp Bê buồn thật. Đến một ngày, nỗi buồn đã chất chứa trong lòng, Búp Bê khóc. Thấy vậy, cả xóm an ủi Búp Bê:

- Cậu giả vờ buồn rồi lại thành buồn thật. Chúng tớ cũng như cậu, ai cũng được cô chủ ôm ấp rồi lại bị bỏ xuống đây. Tốt nhất là hãy chơi cùng mọi người trong xóm đồ chơi này vui vẻ như trước. Có thêm Kì Lân chúng mình cũng vui mà.

Búp Bê có làm mặt buồn mãi thì cô chủ cũng không để ý, nó chả được gì. Thôi thì, đành làm hòa với cô Kì Lân đó. Biết đâu đấy, một ngày, cô chủ sẽ lại ôm lấy Búp Bê.

Búp Bê vẫn chờ nhưng cái mặt không vênh vênh lên như trước nữa.

Vũ Ý Ly – Nhóm bút Khuông cửa mở

Người Đại Lí và bông hoa hướng dương. Truyện ngắn của Dương Đình Lộc

Người Đại Lí và bông hoa hướng dương. Truyện ngắn của Dương Đình Lộc

Baovannghe.vn - Chiều dần muộn, ánh hoàng hôn buông phủ một màu nhờ nhờ đỏ vương giả lên các mái đao đình lầu các.
Đào tạo âm nhạc: Mắt xích chủ chốt của ngành công nghiệp văn hóa

Đào tạo âm nhạc: Mắt xích chủ chốt của ngành công nghiệp văn hóa

Baovannghe.vn - Trên hành trình tiến đến mục tiêu công nghiệp hóa văn hóa, chất lượng nguồn nhân lực là một yếu tố vô cùng quan trọng.
Ứng dụng công nghệ số tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên

Ứng dụng công nghệ số tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên

Baovannghe.vn - Nhằm mang đến những trải nghiệm mới mẻ cho du khách, Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên đang thực hiện chuyển đổi số mạnh mẽ. Nhiều không gian tại đây được tái hiện sinh động bằng công nghệ số.
Đạo diễn Đào Bá Sơn: “Làm phim lịch sử là một bài toán khó”

Đạo diễn Đào Bá Sơn: “Làm phim lịch sử là một bài toán khó”

Baovannghe.vn - Với 50 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực phim ảnh, NSND Đào Bá Sơn cho rằng việc thực hiện những tác phẩm mang tính chính luận, đề cao yếu tố lịch sử, lòng tự hào dân tộc là thế mạnh của phim Việt trên trường quốc tế. Ông cũng nhấn mạnh mảng đề tài này là bài toán khó bởi sự thiếu hụt về tư liệu sử sách, bối cảnh, phục trang… Phim kén khán giả, lại chịu nhiều áp lực từ dư luận và xã hội khiến đa số nhà đầu tư ngại ngần.
Cô Gấm. Truyện ngắn của Y Mùi

Cô Gấm. Truyện ngắn của Y Mùi

Baovannghe.vn - Trong cuộc đời này, tôi đã từng mắc nợ nhiều người và cô Gấm là một người trong số đó. Tôi rất nhớ lời mẹ dạy: “Nợ đời khó trả dễ vay” từ khi tôi còn là cô gái mười bốn, mười lăm tuổi.