Hoa
Một định nghĩa xuân
dù cảm thấy mùa đông chưa thành thật
giữa dời đi và trở lại
giữa ngang dọc bất thường
chầm chậm trải
những vần hoa ký tự
Dọn dẹp lòng mình, nợ nần thời thế
ám ảnh từng dấu răng của loài sâu
gặm vỉa lá hồn nhiên
trên ngực trái từng ban mai diệp lục
Giữa chợ người và bụi mịn đang trôi
men theo bức tường hoa là năm trơn tháng ướt
mặc ướt và trơn, tươi ấm vươn cành
thời gian chưa thấu hết
giữa gió mùa vây quanh
Một trái tim chớm đau
một bước chân chớm mỏi
học kiêu hãnh của hoa
mở cánh thở
trước thời cuộc mới.
| Với nhà thơ - Thơ Lê Minh Hoài Cảm tác hồ Gươm - Thơ Trần Chấn Uy Mẹ và sông ấy và tôi - Thơ Nguyễn Thị Mai Tôi là - Thơ Trương Trung Phát Sắc xuân - Thơ Tùng Bách |