I.
Một ngày,
Sen ao làng bật cánh
Mẹ tôi đau cơn trở dạ cuối cùng!
Tôi sinh ra trong tiếng sấm ùng oàng
Có ánh chớp sau những ngày khô hạn
Sông Mã vắt phù sa. Ngô trổ cờ phấn trắng!
Lời bà ru.Tiếng võng dính quanh nhà!
Gạc Sắn vùi trong tro rạ tháng ba
Bom Mỹ xanh lè, nuốt vào câm lặng!
Tiếng Tắc Kè bên bờ Tre khất nắng
Nấc bao mùa gió Phơn* thổi dây dưa.
Đã nhiều lần theo sông Bưởi, sông Chu
Lên Tây Bắc, qua núi rừng Ngọc Trạo
Đất vẫn đất, rừng vẫn rừng huyền ảo
Áo nâu Người vá đụp đã lần ba...
Những cánh buồm quanh quẩn. Biển vờn xa!...
Con cá, con tôm sống đời ngực lép
Thành nhà Hồ rêu phủ màu truyền thuyết
Long mạch ngầm. Đói rét vẫn lộ thiên.
Bao đời vua sử sách ghi tên
Bao đời chúa mang gươm đi mở cõi
Chim Hạc bay về núi Nưa mờ khói
Tiếng trống đồng rung động xứ Thanh Hoa.
II.
Giặc giã liên miên. Rồi chiến tranh cũng hết!
No ấm đâu? - Vẫn đội nón chưa về!
Biển bạc, rừng vàng, đất đai, tiềm lực...
Điệu chầu văn lơ lửng ngọn tre.
Tôi lên Thường Xuân, vòng sang Quan Hoá
Những cánh rừng Lim trơ gốc sững sờ
Qua Cổ Định gặp những người thợ mỏ
Vác cuốc chim đi trong nắng bơ phờ.
Biển ngàn năm mặn chát đến giờ
Mà hạt muối vẫn nhạt lòng, khan hiếm
Người bướu cổ ôm một đời nghiệp chướng
Kiếp dân chài vài nong cá le te.
Đã có lúc giấc mơ rau Má to bằng lá Sen
Đã có khi quẩn quanh với Luồng, Lang, Lợn, Lạc...
Chim Hạc co chân thành Cò, thành Vạc
Trâu ra đồng bước hụt lối ca dao...
Huyễn hoặc bao nhiêu câu chuyện ồn ào
Nắng đổ lửa tấm lưng trần gập xuống
Nếp nghĩ loe nhoe rừng Thông bố tướng
Cứ cỏn con, lố nhố trong đầu.
Ôi, xứ Thanh. Nơi mà tôi yêu dấu!
Đi đến đâu cũng gặp dáng tung hoành
Mẹ tần tảo sao suốt đời áo vá?
Em tới trường xiêu vẹo, mỏng manh!
Thương câu thơ ống thấp, ống cao
Đi bộ, đi xe, nhiều lời trống rỗng
Nghe Sung rụng. Vả rát lòng nẫu cuống
Tiếng Cuốc kêu. Da diết. Tiếng Cuốc kêu!
III.
Khát vọng xứ Thanh!
Khát vọng xứ Thanh!
Như có tiếng chim Hạc bừng đập cánh
Chân ai vừa dập mạnh xuống sàn đò
Dô hò dô! ...
Người hàng xóm đọc Thiên Nam dư hạ**
Trưa miên man rơi rụng sang mùa!
Tôi đã nghe điêụ hò trong chiến tranh
Tôi đã nghe bao lần mẹ ru khi ngược gió
Sông Mã, sông Chu - Sông Trâu, sông Ngựa
Cứ lồng lên cùng sông Bưởi ầm oà...
Thanh Hoá ngàn năm dù đói, dù no
Lòng kẻ sĩ vẫn thấm đầy mạch đất
Nước có biến thì trăm dân làm một
Chém cá kình, đạp sóng dữ, đến tự do!***
__________
* Gió Phơn: Gió Lào
**Thiên Nam dư hạ - Bộ sách thời Lê Thánh Tông được Phan Huy Chú trong Lịch triều hiến chương loại chí xếp vào loại " Hiến chương" : "Sách điển chương của một thời đại làm khuôn phép đời đời"
*** Mượn ý lời nữ tướng Triệu Trinh Nương thời kỳ chống giặc Ngô 225 - 248
Tôi và chiều từ tạ - Thơ Vân Phi Vắng - Thơ Đỗ Trọng Khơi Tiếng ếch rừng _ Thơ Lê Quang Sinh Trôi - Thơ Vân Phi Về ở chiêm bao - Thơ Đỗ Trọng Khơi |