Sáng tác

Ký ức ngày - Thơ Quỳnh Như

Quỳnh Như
Thơ 11:00 | 21/07/2025
Baovannghe.vn- Đêm tự thắp mình bằng những ngôi sao/ Sao bủa lưới giăng đêm thành trống trải
aa

Ký ức ngày

I

Đêm tự thắp mình bằng những ngôi sao

Sao bủa lưới giăng đêm thành trống trải

Đêm gấp nếp lo toan - Những cuộc đời quá tải

Một vầng trăng không đủ sáng cho ngày.

II

Người đi qua trảng cát bồi hồi

Bàn chân thức những vùng cỏ dại

Côn trùng tìm nhau mê mải

Con cáy, con cua đào lỗ chạm thời gian

Những miền đất có tên

Và biển có tên

Khi những bàn tay đầu tiên mở cửa bình minh

Biển đã đau nỗi đau sinh nở

Những con sông nói lời bí ẩn

Bạc đầu từ thuở mới sinh

Đã mặn hết mình

Biển vẫn khát bờ thêm…

Đêm đêm vọng về những âm thanh hoan lạc

Gió rung cây, những bước chân hoang mạc

Tiếng hú như tiếng gió

Đêm rờn rợn ngân dài

Tiếng gà vỡ ban mai

Rưng rưng ngày bóc vỏ

Đất ngỡ ngàng…

Ta có đồng

Và ta có làng

Từ khi ta có cây

Cây cho hoa, cho trái

Cho vị ngọt, chua, cay, đắng vấn vít tình người

Người nhổ cây đánh giặc

Người bẻ hoa làm cờ

Cây thành cổ tích…

Tôi lớn lên nhờ cây

Cây sống nhờ vào đất

Mẹ chôn nhúm rau tôi ở phía góc vườn

Đất lặng lẽ dâng cây!

Tôi khóc chào đời trên chiếc chõng tre

Bốn tao nôi buộc vào kèo cột

Ru giấc ngủ chập chờn bốn phía tre, mây

Mẹ buộc nắm lá cau khô vào giẻ áo

Đốt kiêng khem đời tôi lên cánh cửa khép hờ

Bếp củi tre hong ngày ấm ướt

Tôi lớn lên vẹt mòn đôi đũa bếp

Ghế niềm vui trong nồi đất cơm gầy

Tôi treo tuổi thơ mình trên các cành cây

Hoa phượng ép tuổi học trò trong trang vở

Cha mẹ tôi đói cơm

Sinh tôi đói chữ

Tôi học cày trước khi học chữ

Những con chữ dắt tôi vào cổ tích cánh đồng…

Tôi đi trên con đường

Có dấu chân cha tôi đầm đìa cỏ ướt

Có gió chiều vương hương bồ kết

Mẹ tôi đốt vía ngày buồn…

Mẹ gặt cả hoàng hôn

Cha cày trong sương sớm

Bốn mùa nắng mưa

Bốn mùa chân bùn tay lấm

Mẹ treo hái liềm – vách liếp nép vành trăng!

Chim cuốc lội đồng lên

Gốc rạ cuối mùa thả lưới

Cha đặt đó nghiêng đồng đơm con tép nhảy

Nuôi giấc mơ nghèo mọc khói mái nhà tranh

Trên con đường tôi qua

Sỏi cát nhói dưới chân

Cỏ êm dưới chân

Tôi đến với mùa màng

Bằng con đường của cỏ

Cỏ lan man xanh mãi ký ức ngày…

Từ ngày em tới - Thơ Khuê Việt Trường Mẹ gieo - Thơ Lê Gia Hoài Lạnh - Thơ Nguyễn Lạc Đạo Một mình - Thơ Tô Thi Vân Em đừng về - Thơ Trần Đức Tín

Tags:

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.