Sáng tác

Món mít trộn và thơ. Tùy bút của Thanh Thảo

Thanh Thảo
Tản văn 09:33 | 09/12/2025
Baovannghe.vn - Ở Hội An, tôi đã có dịp ăn trưa với một nhà thơ người Australia, ăn món mít trộn trong một nhà hàng hẳn hoi, nghĩa là món này đã vào thực đơn chính thức.
aa

Món mít trộn rất ngon, vì nó được thực hiện đúng bài bản của món mít trộn dân dã mà tôi từng ăn nhiều lần ở những gánh hàng rong tại các địa phương khác nhau… Nhà thơ người Úc khi ăn món mít trộn đã xuýt xoa ca ngợi rất nhiệt thành. Tôi nghĩ anh nói thật, không phải xã giao. Vì với anh, nó là món ăn hoàn toàn lạ miệng, hoàn toàn “exotic”, mà lại có gì như sự “xa lạ quen thuộc”.

Món mít trộn và thơ. Tùy bút của Thanh Thảo
Gỏi mít non. Nguồn ảnh Pinterest

Món mít non trộn gỏi coi bộ thật đơn giản, nhưng không dễ làm cho ngon. Nó là sự phối hợp tinh tế giữa những thành phần khác nhau vì một mục đích chung: khiến người ăn cảm nhận sự thú vị. Có những món ăn như thế, như món bún chả Hà Nội mà Tổng thống Obama đã thưởng thức. Nó không quá phức tạp, nhưng cũng không hẳn dễ làm. Tôi nghĩ, thơ cũng vậy. Luôn luôn, thơ đi giữa sự giản dị và sự phức tạp, luôn luôn, thơ tự tin và bình thản, khiêm nhường và giấu bên dưới là vẻ kiêu hãnh ngấm ngầm. Như món nước chấm trong suất bún chả. Như những cánh lá rau thơm nhỏ bé có mùi vị riêng trong món mít trộn. Như niềm vui chớm nở giữa thinh lặng, như khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa trên một màu nền bình dị. Sinh thời, có lần nhà thơ Xuân Diệu nói với tôi: “Anh em nhà thơ chúng mình chỉ mong làm những lá rau thơm trên bát bún chả hay bát miến gà gì đấy thôi. Chỉ như thế cũng đủ vui rồi!”. Lúc bấy giờ nghe nói thế tôi tỏ ra không thích, có lẽ vì mình còn trẻ, còn những kỳ vọng vào sứ mệnh của thơ ca. Bây giờ mới hiểu, có khi thơ chỉ cần đóng vai trò khiêm nhường như thế thôi. Đóng góp cho cuộc đời này là rất nhiều tổng hợp, rất nhiều phức hợp, mà trong đó, thơ chỉ là một thành phần. Nhận ra điều đơn giản đó, có khi phải mất gần một đời. Nhưng không ai trách sự kỳ vọng vào sứ mệnh của thơ. Vì đã từng có những thời kỳ và ở nhiều vùng đất trên thế giới, thơ trở thành tiếng nói dẫn dắt, thành sự tin cậy và an ủi cho rất nhiều người. Ngay ở Việt Nam thời chiến tranh chống Mỹ, thơ đã từng là tiếng nói tâm tình của hàng triệu người ở miền Bắc, nhất là những người lính khi họ lên đường vào Nam chiến đấu mà sự sống chết không thể nào đoán định. Ngày ấy trên miền Bắc có quá ít những tờ báo, nhưng tờ báo nào cũng in thơ. Ngày đó, Hà Nội mỗi buổi sáng đều có rất nhiều người gặp nhau uống chè chén và chờ đợi những bài thơ mới, những tác giả thơ mới. Thơ lúc ấy thực sự là một món ăn tinh thần và tình cảm không thể thiếu với rất nhiều người. Nhưng rồi thời ấy đã qua, có thể là qua mãi mãi chăng? Dù tiếc nuối, nhưng không ai chỉ sống bằng quá khứ. Những nhà thơ vẫn làm thơ, dù thơ họ ngày càng ít người đọc. Thơ quá nhiều bây giờ không hẳn vì thơ có chỗ đứng trong xã hội, mà vì thơ là thứ dễ làm với nhiều người Việt. Có điều, như xưa nay vẫn vậy, để làm thơ cho hay thì lại quá khó. Chưa bao giờ danh xưng nhà thơ lại nở rộ như bây giờ, và cũng bèo bọt như bây giờ. Vậy mà tôi vẫn làm thơ, không hẳn vì tôi không biết viết văn xuôi hay viết báo. Có những lúc, thơ chiếm lĩnh con người mình, hoặc mình chỉ có thể nói được cái gì đó bằng thơ. Đất nước ngày càng “nhạy cảm”, có lẽ thơ sẽ có cơ hội để hay hơn. Vì người ta hầu như chỉ làm thơ khi bấp bênh, còn khi an lành khỏe mạnh thì hay đi… nhậu, hay đi chơi các kiểu khác. Vì vậy, tôi thuộc số ít những nhà thơ lặng lẽ, tuyệt đối không PR, không quảng bá thơ mình. Tôi cũng không cần người ta chửi thơ tôi để mình nổi tiếng làm gì. Mọi scandal đều thừa thãi với thơ, và sự lặng lẽ là niềm vui, chứ không phải nỗi buồn, cho thơ. Puskin hay Lermontov đấu súng giữ danh dự là sẵn sàng để chết chứ không phải để nổi tiếng. Những nhà thơ đích thực đều hiểu điều này, và họ chỉ mong thơ mình được như đĩa mít non trộn gỏi. Hay chỉ cần như mấy cánh rau thơm rắc trên đĩa mít trộn. Không phải tự ty đâu. Đó là sự khiêm nhường đặc trưng của thơ.

Văn Cao từng viết:

Một bàn tay giơ lên không biết để làm gì

Hái một bông hoa hay hái một ngôi sao

(Cuộc sống trong anh)

Dù hái cái gì, thì chỉ là một động tác “hái”, trong lặng lẽ.

Màu tím trên dòng cát mặn. Bút ký của Diệp Bần Cò

Màu tím trên dòng cát mặn. Bút ký của Diệp Bần Cò

Baovannghe.vn- Ra khỏi khu dân cư, cánh đồng hành mở ra trước mắt tôi như một tấm thảm tím khổng lồ. Màu tím không gắt, không sẫm, mà dịu và sâu, phủ lên nền cát mặn một vẻ đẹp vừa mong manh vừa bền bỉ.
Xuân Thủy - miền rừng nơi sông Hồng gặp biển

Xuân Thủy - miền rừng nơi sông Hồng gặp biển

Baovannghe.vn - Ở phía nam cửa Ba Lạt, nơi dòng sông Hồng sau một hành trình dài đổ ra biển, phù sa, thủy triều và cây rừng đã tạo nên một vùng đất ngập nước rộng lớn.
Bộ VHTT&DL: Hoàn thiện Đề án đưa tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa hồi hương

Bộ VHTT&DL: Hoàn thiện Đề án đưa tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa hồi hương

Baovannghe.vn - Ngày 10/9, tại trụ sở Bộ VHTT&DL, Thứ trưởng Hoàng Đạo Cương đã chủ trì buổi làm việc, họp Ban soạn thảo và Tổ Biên tập xây dựng Đề án đưa các tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa của Việt Nam đáp ứng được tiêu chí bảo vật quốc gia, cổ vật quý hiếm có giá trị đang ở nước ngoài về nước.
Chính phủ: Tăng cường các biện pháp phòng, chống gian lận thi cử

Chính phủ: Tăng cường các biện pháp phòng, chống gian lận thi cử

Baovannghe.vn - Chiều 10/9, Phó Thủ tướng Chính phủ Lê Tiến Châu chủ trì cuộc họp về các nhiệm vụ, giải pháp phòng, chống gian lận trong thi cử.
Hà Nội: Tổ chức 2 chương trình nghệ thuật kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô

Hà Nội: Tổ chức 2 chương trình nghệ thuật kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô

Baovannghe.vn - Nhân kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2026), thành phố Hà Nội tổ chức 2 chương trình nghệ thuật đặc biệt, trong đó “Bản Giao hưởng Hà Nội” là sự kiện văn hóa trọng điểm, tôn vinh những giá trị lịch sử, văn hóa, con người Hà Nội và khơi dậy khát vọng xây dựng Thủ đô Văn hiến - Văn minh - Hiện đại trong kỷ nguyên mới.