Một chiều Nghi Xuân
Ba trăm năm lẻ thưa người
Xót lòng hậu thế thương đời văn chương
Cúi đầu thắp nén tâm hương
Mà nghe như sóng Tiền Đường lao xao
Về nơi đất thấp trời cao
Nghe câu phường vải ngọt ngào vọng lên
Cái roi cày - làng Tiên Điền
Nhọc nhằn mưa nắng thấm phiên chợ nghèo
Ngẫm thương phận bạc nàng Kiều
Mong sao đời vẫn còn nhiều Giác Duyên
Ngậm ngùi trước mộ Thanh Hiên
Cảo thơm lại giở trước đèn bâng khuâng