Sáng tác

Mùa quả chín vườn bà. Tản văn của Trần Ngọc Mỹ

Trần Ngọc Mỹ
Tản văn 15:30 | 25/02/2025
Baovannghe.vn - Chiếc vé để quay về tuổi thơ tôi tìm mãi mà không mua được. Nhưng chắc chắn rằng, với tôi, mùa quả chín và khu vườn tuổi thơ mãi mãi thân quen...
aa

Tôi thường một mình băng ngược chuyến tàu thời gian, về nơi xanh xăm mùa chim gọi nhau, khi những quả chín thơm, lúc lỉu mời mọc trong khu vườn của bà nội. Tôi bắt gặp cô bé nhỏ, buộc tóc hai ngoe, đang hí hoáy, sảng khoái búng bùm bụp vào những quả mít căng mộng. Cô bé chính là tôi của hai mấy năm về trước. Tôi căng tay búng hết quả này đến quả khác một cách thích thú. Quả mít nào đến độ chín thực sự, tiếng búng nghe trong, êm, chứ không đùng đục như khi tôi búng vào quả mít xanh. Tôi chỉ thăm dò cho thích tay thôi, tôi không được quyền bứt quả mít nào. Tôi luôn nhớ rõ, ở khu vườn này, đặc quyền thuộc về bà nội. Bà nội khó tính lắm, bà không cho tôi bứt quả mít nào cả, bà đã đánh dấu và đếm từng quả. Những quả mít chín đẹp, được bà ra lệnh chuyển vào căn buồng bí mật, sáng hôm sau khi mặt trời mấp mô, bà gánh gồng chúng ra chợ bán. Hẳn là nhiều người chuộng mít của bà nội vì mít chín nhiều mà gánh đi lần nào là hết lần ấy. Đôi mắt háu ăn của tôi có phần hơi phiền muộn, tiếc nuối, những quả mít thơm nưng nức đã lần lượt bỏ tôi đi. Nhưng chỉ cần đổi lại một món quà chợ là túi bỏng nhỏ của bà sẽ khiến mắt tôi hoa lên, chân tay nhảy múa tưng bừng.

Vườn của bà nội, không chỉ có mít, mà còn có vải, có nhãn, có dứa, có ổi… trái nào cũng thơm thật thơm. Và đó, là mùi của tuổi thơ tôi, nó đan bện, xoắn quện trong từng tế bào nỗi nhớ. Tôi có thể nào quên? Tôi không thể nào quên…

Khi muốn trốn mọi người, cô bé tóc hai ngoe thường trèo lên ngọn cây ổi, nằm duỗi dài phơi mình dưới nắng, mặc cho gió đu đưa thân mình, mùi quả thơm mơn man khắp da thịt. Tôi trèo cây nhanh thoăn thoắt như một con khỉ nhỏ, và nhờ thân hình bé gọn mà tôi có thể rướn thân ra những cành mềm oặt, mỏng manh, nơi không ai có thể chạm tới. Chỉ có tôi mới vặt được những trái ổi ở vị trí khó khăn nhất. Tôi đã rất hãnh diện vì điều đó. Riêng vặt ổi để mang ra chợ bán thì bà nội phải nhờ đến tôi. Công việc đó thường được thực hiện vào tối muộn hoặc sáng sớm, chiếc rổ to đầy ắp trái ổi chín vàng, mỡ màng, ngon ơi là ngon, nhìn đã muốn chảy nước miếng. Nhưng ngon đến mấy thì tôi cũng chẳng thèm, vì khi ngồi trên cây, tôi đã ăn no nê những trái ổi chín chim khoét bỏ dở. Theo kinh nghiệm thăm khám của tôi, những trái ổi lũ chim đã rỉa vào đều là những trái ổi ngọt lịm. Từ đó tôi biết, loài chim khôn lắm. Chúng tinh anh, nhanh nhạy và hiểu biết, nắm bắt được nhiều thứ từ thiên nhiên. Nên tôi cũng lần mò theo cái cách chúng cảm nhận, để khám phá vườn cây nhiều bí ẩn này.

Đi qua một hành trình dài, cuộc đời đã biến tôi thành một con người xa lạ trước khu vườn. Chắc khu vườn không nhận ra tôi. Giờ tôi không dám trèo lên, dù là cành cây thấp nhất, nỗi sợ hãi bao trùm lên ánh mắt run rẩy của tôi. Tôi quên mất cách huýt sáo hồn nhiên để chào những chú chim đang tung tẩy giữa cao xanh vời vợi kia. Đôi chân tôi chẳng thể nhảy lò cò trên những đám lá khô vui nhộn như ngày nào. Chiếc vé để quay về tuổi thơ tôi tìm mãi mà không mua được. Nhưng chắc chắn rằng, với tôi, mùa quả chín và khu vườn tuổi thơ mãi mãi thân quen, tôi vẫn nhận ra từng ngóc ngách, màu sắc, mùi hương, hồn vía, dù bao năm tháng cũng không thể bôi xóa.

Tôi xin vay hoài niệm khi luyến thương tuổi thơ mình và khi muốn nhắc nhớ những người thân yêu. Bà nội tôi giờ đã ở chân trời nào đó xa xa lắm. Nhưng tôi vẫn thấy dấu chân bà ở khu vườn, bóng dáng thân quen của bà còn phảng phất đâu đây. Tôi thường luẩn quẩn trong ký ức với mong muốn chắp vá những vết nứt của quá khứ. Nhưng tôi ơi, tôi làm sao có thể làm được điều đó, bởi dòng sông thời gian đã trôi đi rồi. Thỉnh thoảng trong cơn mơ, tôi lại gặp mình ở khu vườn mùa quả chín, bà nội đứng đó ngắm nghía, miệng tươi cười nhai trầu bỏm bẻm. Tôi bảo bà, sao bà khó với tôi thế, nhưng không sao, vì tôi rất yêu bà. Bà lại mỉm cười.

Và cứ thế, tôi chạy lăng xăng, bồng bềnh trong khu vườn mùa quả chín, cho đến khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình biến mất…

Mùa quả chín vườn bà. Tản văn của Trần Ngọc Mỹ
Tranh Tuân Art
Triển lãm và sách ảnh “Hoài phố” của Nguyễn Việt Dzũng

Triển lãm và sách ảnh “Hoài phố” của Nguyễn Việt Dzũng

Baovannghe.vn - Từ ngày 12-14/6, tại Viện Trao đổi văn hóa với Pháp (IDECAF) Thành phố Hồ Chí Minh, tác giả Nguyễn Việt Dzũng giới thiệu tới công chúng triển lãm và ra mắt sách ảnh Hoài phố.
Biên niên sử khốc liệt và huyền ảo về thôn quê Trung Quốc

Biên niên sử khốc liệt và huyền ảo về thôn quê Trung Quốc

Baovannghe.vn - Cùng với Mạc Ngôn, Lí Nhuệ, Giả Bình Ao, Dư Hoa... Diêm Liên Khoa là một trong những nhà văn Trung Quốc đương đại được dịch nhiều nhất ở nước ta.
Bức họa cuối cùng. Truyện ngắn của Dương Trác

Bức họa cuối cùng. Truyện ngắn của Dương Trác

Baovannghe.vn- Hình ảnh trong bài là một ông lão ngồi thấp, trước mặt một tấm bảng carton, chữ viết hơi nghiêng: “Kí họa chân dung 10 phút - tùy tâm.” Bên dưới có mấy bức chân dung chì kẹp tạm vào bìa cứng, mỗi tờ chỉ vài nét mà khuôn mặt hiện ra rõ ràng. Ông cúi đầu, tay cầm bút chì. Đôi bàn tay xương xẩu, các khớp nổi gờ, móng tay đen đúa. Nhìn kĩ có vết cắt nhỏ ở ngón trỏ, đã khô lại.
Bộ ba việc làm - hạ tầng - tiện ích tạo sức hút cho nhà ở xã hội kiểu mới The Rise

Bộ ba việc làm - hạ tầng - tiện ích tạo sức hút cho nhà ở xã hội kiểu mới The Rise

Baovannghe.vn - Sự bứt phá của hạ tầng công nghiệp tại khu Nam Hải Phòng đang kéo theo nhu cầu về nhà ở xã hội (NƠXH) của hàng vạn lao động. Trong đó, The Rise của Happy Home Tràng Cát thu hút mọi sự quan tâm khi án ngữ vị trí trung tâm khu đô thị, kết nối nhanh chóng với loạt tiện ích và hệ thống giao thông liên vùng.
Vinfast xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ 1 triệu

Vinfast xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ 1 triệu

Hải Phòng, ngày 12/6/2026 - VinFast công bố đã xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ một triệu, đánh dấu cột mốc lịch sử trong hành trình phát triển đầy tự hào của thương hiệu ô tô - xe máy điện số 1 tại Việt Nam.