Sáng tác

Mùa quả chín vườn bà. Tản văn của Trần Ngọc Mỹ

Trần Ngọc Mỹ
Tản văn 15:30 | 25/02/2025
Baovannghe.vn - Chiếc vé để quay về tuổi thơ tôi tìm mãi mà không mua được. Nhưng chắc chắn rằng, với tôi, mùa quả chín và khu vườn tuổi thơ mãi mãi thân quen...
aa

Tôi thường một mình băng ngược chuyến tàu thời gian, về nơi xanh xăm mùa chim gọi nhau, khi những quả chín thơm, lúc lỉu mời mọc trong khu vườn của bà nội. Tôi bắt gặp cô bé nhỏ, buộc tóc hai ngoe, đang hí hoáy, sảng khoái búng bùm bụp vào những quả mít căng mộng. Cô bé chính là tôi của hai mấy năm về trước. Tôi căng tay búng hết quả này đến quả khác một cách thích thú. Quả mít nào đến độ chín thực sự, tiếng búng nghe trong, êm, chứ không đùng đục như khi tôi búng vào quả mít xanh. Tôi chỉ thăm dò cho thích tay thôi, tôi không được quyền bứt quả mít nào. Tôi luôn nhớ rõ, ở khu vườn này, đặc quyền thuộc về bà nội. Bà nội khó tính lắm, bà không cho tôi bứt quả mít nào cả, bà đã đánh dấu và đếm từng quả. Những quả mít chín đẹp, được bà ra lệnh chuyển vào căn buồng bí mật, sáng hôm sau khi mặt trời mấp mô, bà gánh gồng chúng ra chợ bán. Hẳn là nhiều người chuộng mít của bà nội vì mít chín nhiều mà gánh đi lần nào là hết lần ấy. Đôi mắt háu ăn của tôi có phần hơi phiền muộn, tiếc nuối, những quả mít thơm nưng nức đã lần lượt bỏ tôi đi. Nhưng chỉ cần đổi lại một món quà chợ là túi bỏng nhỏ của bà sẽ khiến mắt tôi hoa lên, chân tay nhảy múa tưng bừng.

Vườn của bà nội, không chỉ có mít, mà còn có vải, có nhãn, có dứa, có ổi… trái nào cũng thơm thật thơm. Và đó, là mùi của tuổi thơ tôi, nó đan bện, xoắn quện trong từng tế bào nỗi nhớ. Tôi có thể nào quên? Tôi không thể nào quên…

Khi muốn trốn mọi người, cô bé tóc hai ngoe thường trèo lên ngọn cây ổi, nằm duỗi dài phơi mình dưới nắng, mặc cho gió đu đưa thân mình, mùi quả thơm mơn man khắp da thịt. Tôi trèo cây nhanh thoăn thoắt như một con khỉ nhỏ, và nhờ thân hình bé gọn mà tôi có thể rướn thân ra những cành mềm oặt, mỏng manh, nơi không ai có thể chạm tới. Chỉ có tôi mới vặt được những trái ổi ở vị trí khó khăn nhất. Tôi đã rất hãnh diện vì điều đó. Riêng vặt ổi để mang ra chợ bán thì bà nội phải nhờ đến tôi. Công việc đó thường được thực hiện vào tối muộn hoặc sáng sớm, chiếc rổ to đầy ắp trái ổi chín vàng, mỡ màng, ngon ơi là ngon, nhìn đã muốn chảy nước miếng. Nhưng ngon đến mấy thì tôi cũng chẳng thèm, vì khi ngồi trên cây, tôi đã ăn no nê những trái ổi chín chim khoét bỏ dở. Theo kinh nghiệm thăm khám của tôi, những trái ổi lũ chim đã rỉa vào đều là những trái ổi ngọt lịm. Từ đó tôi biết, loài chim khôn lắm. Chúng tinh anh, nhanh nhạy và hiểu biết, nắm bắt được nhiều thứ từ thiên nhiên. Nên tôi cũng lần mò theo cái cách chúng cảm nhận, để khám phá vườn cây nhiều bí ẩn này.

Đi qua một hành trình dài, cuộc đời đã biến tôi thành một con người xa lạ trước khu vườn. Chắc khu vườn không nhận ra tôi. Giờ tôi không dám trèo lên, dù là cành cây thấp nhất, nỗi sợ hãi bao trùm lên ánh mắt run rẩy của tôi. Tôi quên mất cách huýt sáo hồn nhiên để chào những chú chim đang tung tẩy giữa cao xanh vời vợi kia. Đôi chân tôi chẳng thể nhảy lò cò trên những đám lá khô vui nhộn như ngày nào. Chiếc vé để quay về tuổi thơ tôi tìm mãi mà không mua được. Nhưng chắc chắn rằng, với tôi, mùa quả chín và khu vườn tuổi thơ mãi mãi thân quen, tôi vẫn nhận ra từng ngóc ngách, màu sắc, mùi hương, hồn vía, dù bao năm tháng cũng không thể bôi xóa.

Tôi xin vay hoài niệm khi luyến thương tuổi thơ mình và khi muốn nhắc nhớ những người thân yêu. Bà nội tôi giờ đã ở chân trời nào đó xa xa lắm. Nhưng tôi vẫn thấy dấu chân bà ở khu vườn, bóng dáng thân quen của bà còn phảng phất đâu đây. Tôi thường luẩn quẩn trong ký ức với mong muốn chắp vá những vết nứt của quá khứ. Nhưng tôi ơi, tôi làm sao có thể làm được điều đó, bởi dòng sông thời gian đã trôi đi rồi. Thỉnh thoảng trong cơn mơ, tôi lại gặp mình ở khu vườn mùa quả chín, bà nội đứng đó ngắm nghía, miệng tươi cười nhai trầu bỏm bẻm. Tôi bảo bà, sao bà khó với tôi thế, nhưng không sao, vì tôi rất yêu bà. Bà lại mỉm cười.

Và cứ thế, tôi chạy lăng xăng, bồng bềnh trong khu vườn mùa quả chín, cho đến khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình biến mất…

Mùa quả chín vườn bà. Tản văn của Trần Ngọc Mỹ
Tranh Tuân Art
Trái tim thứ chín - Truyện ngắn của Văn Thành

Trái tim thứ chín - Truyện ngắn của Văn Thành

Baovannghe.vn - Giữa tháng năm, trong xóm, ngoài làng bận túi bụi việc đồng áng. Người dân làng Chiềng kéo nhau ra đồng suốt từ sáng sớm đến tối mịt. Chỉ có ông Hòa rỗi rãi. Mấy ngày nay, ông cứ bần thần đi ra, đi vào như người mất hồn. Hết đứng lại ngồi, cặp mắt ông lờ đờ, mồm miệng lẩm bẩm tựa một kẻ dở hơi.
Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch sẽ có 22 đơn vị trực thuộc từ ngày 28/7/2026

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch sẽ có 22 đơn vị trực thuộc từ ngày 28/7/2026

Baovannghe.vn - Theo Nghị định số 298/2026/NĐ-CP của Chính phủ quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) vừa được ban hành vào ngày 27/7, Bộ VHTTDL sẽ có 22 đơn vị.
Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam trao 60 căn nhà tri ân người có công tại Nghệ An

Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam trao 60 căn nhà tri ân người có công tại Nghệ An

Baovannghe.vn - Chương trình trao tặng 60 căn nhà, đầy đủ nội thất cho Mẹ Việt Nam Anh hùng và thương binh có tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 81% trở lên tại Nghệ An. Đây là địa phương được lựa chọn tổ chức điểm trước khi triển khai chương trình trên phạm vi cả nước.
Toàn văn Nghị quyết Hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV

Toàn văn Nghị quyết Hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV

Baovannghe.vn - Thay mặt Ban Chấp hành Trung ương Đảng, đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết Hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV (Nghị quyết số 17-NQ/TW, ngày 24/7/2026). Văn nghệ trân trọng giới thiệu toàn văn Nghị quyết số 17-NQ/TW.
Tiếng sáo đêm. Truyện ngắn của Mai Duy Quý

Tiếng sáo đêm. Truyện ngắn của Mai Duy Quý

Baovannghe.vn - Anh đã trở về thật sao?