Sông Hồng
1
Cuộn mình trong dòng máu mẹ Âu Cơ
Dòng sông chảy bằng tiếng đập quả tim trống đồng thôi thúc
Gõ nhịp lên màng tang của đá
Phù sa là những lớp vân tay nghìn đời chồng chất
Mỗi hạt cát là dải lụa đỏ quanh cổ đại ngàn
Sông Hồng không có đáy
Đáy sông nằm trong tủy xương những người lính nằm xuống
Nơi những đốt sống kết thành bậc thang dẫn về phía mặt trời.
2
Cơn lũ không về từ thượng nguồn phía Bắc
Nó trào lên từ lồng ngực những người đàn bà gánh nắng
Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống bãi bồi
Mọc lên những cánh tay phù sa ôm lấy chân làng
Dòng sông có màu của lời ru nén chặt thành quặng
Chảy ngược vào ký ức những hạt mầm
Nơi những hạt lúa mang hình hài con thuyền cổ
Chờ cơn sấm động hóa rồng.
Khi ta đói, sông chìa ra những bầu vú bằng đất phù sa
Khi ta khát, sông mở mạch máu dài vô tận
Dẫn vào từng thớ thịt, từng chân tóc, từng hơi thở nồng nàn.
Mùa lũ, sông không mang theo rác rưởi
Sông mang theo những câu ca dao bị bỏ quên, những lời thề hóa đá
Và hơi thở nồng nàn của những đôi trai gái bên bãi bồi từ vạn năm xưa
3
Con đê không phải là đất nén
Là đường chỉ tay vắt ngang qua lồng ngực đồng bằng
Dải lụa thắt lưng của mẹ, giữ cho ruột gan không trôi ra biển
Nơi những hốc mắt của đất nhìn về phía bão giông.
Đê là dây cung khổng lồ đang căng mình chờ đợi
Mỗi vết chân trâu là nốt nhạc câm nín trên phím đàn đất nung
Không ngăn nước, nó ngăn những nỗi sợ hãi hóa thạch
Để giấc ngủ của người Việt được ủ trong kén lúa thơm nồng.
Đê không cao hơn sóng, đê cao hơn định mệnh
Là bức tường thành xây bằng những lời thề chưa bao giờ bội ước.
Sông Hồng chảy trong bao nhiêu kiếp người
Con đê bấy nhiêu lần vươn dài tựa vào vai đá
Mỗi khi mặt trời gác bóng
Thấy cả một dân tộc hiên ngang giữa đôi bờ hư thực.
Sông Hồng - pho sử sống, viết bằng mực đỏ của đất trời