Baovannghe.vn - Căn nhà ba gian hai chái của gã làm theo kiểu Bắc. Khuôn sân nhỏ và mái tranh được mấy tầng xanh thẫm tán cây cầy che nhà mát suốt ngày.
Baovannghe.vn - Nước sôi đã được rót vào phin và phin đã được đặt trên bàn. Qua các khuôn cửa sổ tràn vào tiếng động âm âm dữ dội của hàng tấn nước đen kịt đang không ngừng trút xuống từ một bầu trời thẳng hoặc lại nhoáng lên những rạch sáng vừa đắc thắng vừa ngây thơ. Tôi mỉm cười khoan khoái. Giờ thì chỉ còn mỗi việc co hai chân lên, lún sâu vào chiếc ghế và…
Baovannghe.vn - Nắng trải rộng đồi thông. Thông xanh sẫm một màu huyền bí. Những chú bò vàng ươm đạp chân trên lá khô lúi húi gặm cỏ. Chúng tôi dạo quanh đồi. Bên kia là thành phố trắng lấp loá. Bên này, con đường đá xám mịn cong mình ôm lấy những quả đồi xanh.
Baovannghe.vn - Ở chỗ tôi, nàng là người mới. Đẹp. Nhưng buồn quá. Trong đôi mắt có cái gì đó xa lắm, mênh mông lắm. Thoảng có khi nàng cười, trong vắt như pha lê vỡ. Tôi đã yêu, vừa yêu, vừa sợ.
Baovannghe.vn - Trong quán nước bên đường có một chiếc ấm pha trà đã cũ. Vòi ấm bị sứt một miếng nhỏ. Chủ quán mấy lần định thay, nhưng vì chưa có tiền nên cứ để dùng tạm. Vả lại, trông thế nhưng ấm còn tốt chán.
Baovannghe.vn - Làng Hà có đến ba bốn người có tên là Vui. Gọi Trần Thị Vui là “Vui – Hoa hậu làng” để phân biệt với bà Vui năm mươi tuổi, chị Vui đã hai con và bé Vui mới sáu bảy tuổi...
Baovannghe.vn - Có chú Cún nhỏ sống trong ngôi nhà nhỏ, ở một phố nhỏ, dọc theo bờ con sông nho nhỏ nước chảy êm đềm. Phố nghèo, với những mái nhà lợp tôn cũ kĩ và một con đường lầy lội mùa mưa. Từ đầu phố tới cuối phố chỉ vài trăm mét, nhưng chủ Cún nhỏ chưa một lần đi hết dãy phố của mình.
Baovannghe.vn - Mười một tuổi, tôi trở thành thiếu nữ. Trong lúc bạn bè vẫn vô tư, hồn nhiên như con nít, chỉ có mỗi việc ăn, chơi và học thì tôi luôn sống trong tâm trạng hoang mang vì những biến đổi bất thường trong cơ thể mình.