Chuyên đề

Về ngoại cắm câu cua

Nguyễn Lê Ái Ngọc
Văn học thiếu nhi 15:00 | 05/07/2025
Baovannghe.vn - Lối bạch đàn quen thuộc mát rượi dẫn vào nhà ngoại kia rồi, tôi và nhỏ Minh Anh chạy trước, bỏ ba má đi từ từ phía sau. Đến chiếc cầu cây bắt qua xẻo nước, phải dừng lại thôi vì không dám qua dù có tay vịn. Nước lớn đầy, đỏ hồng phù sa. Gió thổi tóc nhỏ Minh Anh bay bay, hôm nay tôi thấy nhỏ đẹp lạ lùng, hái một nhánh hoa lứt tim tím, tôi cài lên tóc nhỏ, sợ sâu nên nhỏ hét toáng lên muốn khóc.
aa

Từ phía mé sông, dáng ông ngoại đang đi tới, hai đứa mừng rỡ đồng thanh: "Con chào ông ngoại!" Ông ngoại cười vui: "Mới về tới à? Ngoại đi đổ xà ngom, bắt tép luộc cho tụi con đây." Ông ngoại để cái giỏ tre trên bờ, bước xuống mé nước rửa đôi chân lấm đầy bùn rồi lên bờ cỏ giậm cho ráo, ngoại bước qua cầu cây thật dễ dàng và đưa tay dẫn từng đứa qua, hai chị em tôi vừa níu ngoại vừa run rẩy bám chặt tay vịn cầu cây mà vẫn sợ bị rơi tõm xuống nước, qua khỏi chiếc cầu, hai đứa reo mừng như lập được chiến công. Bà ngoại ra tận ngõ đón và ôm chúng tôi vào lòng rưng rưng vui sướng.

Chiếc cầu này là cả kí ức tuổi thơ của má tôi và mấy dì, má kể có những lần nước lớn cuốn trôi cầu cây, ông ngoại phải để má với dì ba lên vai, lội nước từng chuyến đưa sang bờ để đi học, lần nào kể má cũng khóc. Cũng nơi cầu cây này, má cùng mấy dì "tắm sông", vớt rươi và cắm câu cua. Hai chị em tôi thích lắm, ông ngoại hứa ngày mai dẫn đi cắm câu cua.

Ông ngoại bắt được một con đẻn đem chặt khúc làm mồi cắm câu cua. Đồ nghề đơn giản là những cần câu bằng nhánh trúc và sợi dây nhựa mảnh dài khoảng một mét rưỡi, không dùng lưỡi câu như câu cá mà chỉ cần một cọng kẽm để cột chặt khúc mồi là xong. Hai chị em tôi theo ngoại ra vuông cắm cần trúc dọc mé nước cách nhau khoảng hai mét.

Về ngoại cắm câu cua
Ông và cháu - Ảnh: Pixabay

Vừa cắm hết cần trúc quay trở lại là đã thấy sợi dây bị kéo căng đến cong cần, ông ngoại một tay gỡ cần kéo nhẹ dìu con mồi vào gần tầm tay với, tay kia cầm cái vợt đan lỗ to quanh cái khung sắt tròn, chuẩn bị vớt con cua. Sợi dây kéo lên đến mặt nước mang theo một anh cua phèn to khoảng bàn tay đang ôm chặt khúc mồi, cái vợt vớt thật nhanh trước khi con cua buông mồi, nếu chậm là xổng mất. Ông ngoại lấy cọng dây chuối khô chuẩn bị sẵn để trói con cua, ngoại dạy giữ chặt hai bên hông cái mai, đè lên hai cái ngoe bơi lấy thế trói hai cái càng trước rồi vòng qua tám cái ngoe mà cột lại cho chắc.

Buổi chiều gió dưới bến sông thổi lên mát rượi, vạt dừa nước reo xào xạc ôm quài trái tròn như cái bông to màu nâu. Ô kìa, cần trúc lại cong, sợi dây kéo căng ra xa giật giật, tôi xin ông ngoại cho vớt thử, rón rén nín thở kéo nhẹ nhưng con cua khôn quá, nó vội buông mồi xổng mất. Thấy ông ngoại vớt liên tục, cứ ngỡ dễ lắm hoá ra thật khó.

Vớt được hơn chục con cua cũng vừa hết mồi, ba ông cháu về nhà. Má phụ bà ngoại làm cua ram me nửa phần, hấp nước dừa tươi nửa phần. Cả nhà dọn mâm ra sân sau cạnh hàng so đũa cho mát, ông ngoại dùng rơm kết thành con cúi đốt và quơ quơ khói xua muỗi. Buổi cơm chiều vừa vui vừa ấm áp quá đỗi, những con cua đỏ au, chắc cứng thịt, thơm ngọt vô cùng. Cả nhà vừa ăn vừa nhắc chuyện ngày xưa của má và mấy dì, thì ra ngày xưa má là tay cắm câu cua hạng giỏi, má cười: "Bỏ lâu quá giờ hết giỏi rồi."

Mấy ngày nghỉ phép của ba má qua nhanh, ngày mai gia đình tôi lại trở về Sài Gòn rồi, ông ngoại lui cui ngoài vuông cắm câu cua để gửi lên cho mấy dì tôi, trong bếp bà ngoại thơm nức nào cá kèo kho nước mắm rươi, tép rang me non... Ngoại sắp cẩn thận vào hộp cho từng dì. Không gì quý bằng quà quê, những món quà kết tinh từ tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái.

Phía sau cốp xe đầy những quà quê: các loại rau củ ngoại trồng, trái cây có cả quài dừa nước, tôm, cua, cá, mắm... Thế mà ngoại tìm còn gì để gửi thêm không? Xe ô tô phải đậu ngoài đầu đường, cả nhà phải xách hai lượt đồ ra xe. Hôm nay tôi với Minh Anh đã tự vịn và đi qua cầu cây được rồi. Ôm hôn ông bà ngoại trước khi lên xe tôi nghe tim mình nghèn nghẹn, xe lăn bánh và bóng ông bà ngoại nhỏ dần đến mất hút.

Má nói với ba rằng thấy ngoại già, sức khoẻ kém nên má muốn đưa ngoại về Sài Gòn ở gần chăm sóc nhưng cả má và ngoại đều không muốn rời xa quê, nơi chứa đầy kỉ niệm yêu thương. Tôi nhìn sang thấy má khóc, nước mắt tôi cũng ướt trên má tự bao giờ...

Nguyễn Lê Ái Ngọc| Báo Văn nghệ

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.