Sáng tác

"Có còn làm thơ". Tản văn của Đào Đức Tuấn

Đào Đức Tuấn
Tản văn 13:56 | 14/02/2025
Baovannghe.vn - Ai dè càng thêm tuổi mới nhận ra càng sống càng thêm nhiều cái khổ cái lo. Vậy nên thằng nào cũng thích thơ và làm thơ, là chuyện dễ hiểu. Thơ giúp vui cuộc đời mà.
aa

“Có còn làm thơ không?”, câu hỏi này khá vô duyên đối với nhiều người. Bởi gặp nhau hỏi thăm sức khỏe, chứ ai đi hỏi chuyện thơ thẩn. Cùng lắm thì hỏi “dạo này làm ăn ra sao?” nghe hợp lẽ thường hơn. Tuy nhiên, đây lại là câu hỏi vô cùng quan trọng giữa những người bạn thơ với nhau, nhất là mỗi độ Xuân về Tết đến. Tùy hoàn cảnh, câu này được hỏi thành “có làm thơ đều không?”, “làm thơ được nhiều không?”, “có bài thơ nào mới không?”, “còn làm thơ được không?”...

Bút lông giấy nến. Ảnh Rotolo

Nhóm bạn chúng tôi, đứa thì đi dạy, đứa viết báo, đứa làm nông, bộ đội, có cả làm công an, thuế vụ, doanh nhân. Nói chung, có nghề ngỗng đàng hoàng để kiếm sống. Chơi với nhau vì hợp cạ cùng gu và đều yêu văn chương, có cầm bút làm thơ khơ khớ. Ở ngưỡng ba đến bốn mươi xuân, chúng tôi đã là những “tác gia” ở địa phương. Tất cả đều nhứt thống rằng làm thơ để bày tỏ buồn vui cuộc sống, để đo độ xúc cảm với đời, bù khú cho rôm rả mỗi lúc gặp nhau, chứ chẳng mơ nên danh nên tướng bằng chữ nghĩa.

Mà nghĩ, hồi nhỏ chỉ mong lớn lên để làm nhiều việc hơn, để được sướng hơn. Ai dè càng thêm tuổi mới nhận ra càng sống càng thêm nhiều cái khổ cái lo. Vậy nên thằng nào cũng thích thơ và làm thơ, là chuyện dễ hiểu. Thơ giúp vui cuộc đời mà.

Thực ra trong nhóm có đứa quan tâm đến thơ nhiều nhiều, có đứa quan tâm đến thơ ít ít, chứ không hẳn làm thơ số lượng bằng nhau. Dưng mà đôi khi trà dư tửu hậu, một thằng bỗng buột “một năm trời nay tao chẳng viết được câu nào” cũng làm cả bọn giật mình ngậm ngùi. Nhất là mấy ông bạn văn già ngồi trách cứ “có lẽ tuổi tác đã làm tao khô dòng cảm xúc rồi”. Chơi với nhau tôi biết, chưa hẳn mấy ông này sợ mình thua chị kém em, mà đích thị mấy lão đang lo hồn mình xơ cứng. Thời buổi vật chất cào cấu đè đầu cưỡi cổ mà còn giật mình được thế, kể cũng đáng chơi.

Một dạo, khá lâu rồi mới ngồi lại với nhau. Lan man đủ chuyện, thấy đứa nào cũng thêm nhiều cái mới mẻ trong chuyện làm, chuyện nhà. Chỉ duy chẳng có đứa nào xuất khẩu được một câu thơ. Nhìn trong bàn thấy đồ ăn thức uống đã được nâng cấp thơm tho sang trọng, chứng tỏ cuộc sống anh em đều có nhiều tiến triển. Câu chuyện bây giờ xen nhiều yếu tố thời cuộc làm ăn kinh tế. Khi đã sương sương, có thằng buột miệng nhắc chuyện thơ, một vài đứa giật mình, một vài đứa xua tay “thơ thẩn con khỉ mốc”. Rồi có thằng cao giọng phát ngôn “biết làm sao được, bụi đời nó cuốn mà, thời gian và bao cái lo. Chắc bọn mình không có đứa nào đủ độ mê mẩn nàng thơ để đeo bám. Bọn mình già hết rầu”. Già ở đây là nó nói chuyện nhựa đời, cảm xúc chứ tuổi tác chúng tôi có bao lăm.

Ừ, thì có ai bảo chúng tôi đeo đẳng nàng thơ. Chúng tôi chỉ viết những câu tỏ bày cảm xúc để đo đạc tâm hồn. Cũng đôi đứa có ý bám thơ nhưng lại cứ bị hòa cuốn vào nhiều ý khác, thế nên cũng chẳng duy trì được thơ đều đặn. Vậy mà lắm lúc thót mình cám cảnh “sao ta không còn làm thơ nhiều như hồi trước”, “chà, lâu quá không có hứng thơ, kể cũng buồn”. Rồi tự an ủi “mà thôi, băn khoăn làm gì cho mất ngủ, kim tiền và tuổi tác nó tỷ lệ nghịch với cảm xúc thơ”.

Tự cho là người thẩm thơ tàm tạm, tôi rất yêu những người không coi mình là nhà thơ nhưng lại viết được những câu thơ nằng nặng. Còn những anh vỗ ngực nhà thơ mà làm nhiều câu sao sao ấy thì em chã. Chuyện thơ hay dở thì muôn trùng, chỉ rất tâm đắc một điều là: Những bài thơ làm ra khi người đời chưa biết anh là ai, thường là những bài hay nhất. Khác với gà đẻ trứng, người thơ nào càng lặng lẽ thì sản phẩm càng chất lượng cao.

Và tôi biết, ai đã lỡ vương vấn nàng thơ, càng thêm tuổi, cái câu “có còn làm thơ” sẽ thêm phần sâu xoáy tâm can. Ngẫm mình rồi tỉnh ngộ “may quá, đến giờ này nhóm chúng mình không còn đứa nào làm thơ đến độ mất ăn mất ngủ, quên vợ quên con”.

Di sản văn hóa Iran chấn động giữa bom đạn chiến tranh

Di sản văn hóa Iran chấn động giữa bom đạn chiến tranh

Các cuộc không kích trong chiến dịch quân sự gần đây của Mỹ và Israel tại Iran đã gây ra những hư hại đáng lo ngại đối với nhiều công trình di sản văn hóa lâu đời của quốc gia này. Trong số đó, hai công trình nổi tiếng nhất bị ảnh hưởng là Cung điện Golestan tại Tehran, một di sản thế giới của UNESCO, và Cung điện Chehel Sotoun ở thành phố Isfahan. Nhiều chuyên gia và nhà quản lý di sản Iran coi đây là một tổn thất nghiêm trọng đối với văn minh của nhân loại.
Pháo hoa. Tản văn của Phạm Thanh Thúy

Pháo hoa. Tản văn của Phạm Thanh Thúy

Baovannghe.vn - Pháo hoa không gây tiếng nổ thành một tràng dài giòn giã, nhưng vẻ đẹp rực rỡ của nó lại khiến người ta say đắm.
Hạt mưa mùa xuân. Tản văn của Tạ Xuân Thu

Hạt mưa mùa xuân. Tản văn của Tạ Xuân Thu

Baovannghe.vn - Mùa xuân trong văn học Việt Nam từ xưa đến nay được thể hiện qua nhiều góc nhìn mang đậm chất trữ tình, lãng mạn và gắn bó mật thiết với đời sống con người. Đọc những bài thơ xuân tiêu biểu trong thi đàn Việt Nam ta thấy có sự khác biệt rõ rệt trong cách cảm nhận về mùa xuân của các nhà thơ xưa và nay.
Nhà hát Kịch Hà Nội dựng vở mới “Ai là cha tôi”

Nhà hát Kịch Hà Nội dựng vở mới “Ai là cha tôi”

Baovannghe.vn - Vào 20h ngày 21/3, tại rạp Công Nhân (42 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội), Nhà hát Kịch Hà Nội sẽ công diễn vở kịch nói Ai là cha tôi. Vở kịch được dàn dựng từ kịch bản của nhà văn Triệu Huấn, mang đến câu chuyện nhiều suy ngẫm về gia đình trong đời sống hiện đại.
Khai mạc Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026

Khai mạc Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026

Baovannghe.vn - Tối 13/3, tại Công viên Thống Nhất (Hà Nội), Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026 đã chính thức khai mạc. Sự kiện do Sở Du lịch thành phố Hà Nội tổ chức với chủ đề Hà Nội - Du lịch xanh, trải nghiệm số đã thu hút nhiều người dân và du khách tới tham quan và trải nghiệm.