Sáng tác

Cỏ không thề gì cả - Thơ Nguyễn Minh Khiêm

Nguyễn Minh Khiêm
Thơ 09:00 | 28/03/2026
Baovannghe.vn- Liềm bứt cuốc vằm rồi lại mọc/ Trâu gặm bò nạo rồi lại xanh
aa

Cỏ không thề gì cả

Liềm bứt cuốc vằm rồi lại mọc

Trâu gặm bò nạo rồi lại xanh

Lửa đốt lửa thiêu rồi lại đâm chồi nảy lộc

Cỏ không thề gì với đất

Cỏ chỉ biết mình từ đất sinh ra

Dù đất cỗi cằn xơ xác

Dù còn một vụn đất nơi đầu ghềnh cuối thác

Đất vẫn dành cho cỏ sinh sôi

Dẫu chỉ còn một chiếc rễ thôi

Cỏ cũng không rời đất

Một chiếc lá một bông hoa nhỏ nhất

Cỏ cũng hết mình vì đất hiến dâng

Làm được gì cho đất ấm mùa đông

Làm được gì cho đất xanh tươi ngọt thơm mùa hạ

Làm được gì cho đất giàu thêm màu mỡ

Đời nọ nối đồi kia lặng lẽ cỏ hiến dâng

Xanh vì đất

Mục vì đất

Cỏ không thề gì cả

Cùng ngày xanh lại - Thơ Lữ Mai Rồi sẽ ra sao - Thơ Mai Thìn Có tiếng chim gọi xuân - Thơ Thai Sắc Để anh ngủ trong rừng - Thơ Dương Thắng Một hôm ghé lại thăm nhà - Thơ Trần Thương Tính
Rồi sẽ ra sao  - Thơ Mai Thìn

Rồi sẽ ra sao - Thơ Mai Thìn

Baovannghe.vn- Rồi sẽ ra sao/ khi con người là chúa tể
Thư viện Hy Vọng - Khởi nguồn của hành trình sáng tạo

Thư viện Hy Vọng - Khởi nguồn của hành trình sáng tạo

Baovannghe.vn - Tôi nhận được cuộc gọi của anh Hoàng Quốc Quyền, Giám đốc trường Hy Vọng (đóng trên địa bàn phường Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng) vào đầu tháng một.
Sức nặng kí ức

Sức nặng kí ức

Baovannghe.vn - Dịp rằm tháng Giêng năm nay, tôi về Việt Trì dự Ngày Thơ Việt Nam do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Phú Thọ tổ chức.
Thắp sáng mùa xuân vùng lũ. Bút ký của Ngọc Thứ - Thành Trung

Thắp sáng mùa xuân vùng lũ. Bút ký của Ngọc Thứ - Thành Trung

Baovannghe.vn- “Đêm đó, trời mưa to, nước ở đâu tràn về rất nhanh. Khi thấy vợ chồng đã lên nơi cao nhất trong nhà mà nước vẫn tiếp tục dâng, vợ tôi khóc ghê lắm. Bà ấy ôm ngang cổ tôi, vai rung lên từng đợt: “Anh ơi! Chắc vợ chồng mình ôm nhau rồi cùng chết, giờ biết làm sao ra khỏi nhà được.”
Người hướng ngoại. Truyện ngắn của Joan Crow

Người hướng ngoại. Truyện ngắn của Joan Crow

Baovannghe.vn- Ánh sáng chiều tà yếu ớt len ​​lỏi qua những tán cây rậm rạp khi tôi tiến gần hơn đến nhà của John Doe. Lúc này, dường như đó là ngôi nhà duy nhất trong toàn khu vực. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ bên lái xe, thấy bóng cây, khu rừng phía xa như một khoảng không đen kịt. Nơi này thực sự khiến tôi hòa mình vào thiên nhiên, tôi thích điều đó.