Sự kiện & Bình luận

Ký ức vật liệu và cảm thức sống xanh

Việt Phan
Đời sống 10:18 | 06/02/2025
Khi “xanh” trở thành một lối sống toàn cầu, từ kiến trúc, thiết kế đến ẩm thực và thời trang, đã đến lúc chúng ta cần hỏi lại: thế nào là “sống xanh” có gốc rễ? Bởi lẽ, một lối sống bền vững không thể chỉ được định nghĩa bằng bao bì tái chế hay vật liệu tre nứa. Nó cần một nền tảng sâu hơn: một mỹ học sống – gắn với cảm thức địa phương, khí hậu, ký ức vật liệu và khả năng tương tác với hệ sinh thái.
aa

Trái với lối hiểu phổ biến, “bản địa” không phải là “cũ kỹ”, “nông thôn”, hay “truyền thống”. Bản địa là khả năng sống cùng đất, cùng khí hậu, cùng cộng đồng trong một không gian xác định, với toàn bộ trí nhớ văn hóa và cảm thức thẩm mỹ được chưng cất qua thời gian.

Ký ức vật liệu và cảm thức sống xanh
Vật liệu tre thân thiện với môi trường, ngày càng được đưa nhiều các công trình kiến trúc và nội thất hiện đại.

Một ngôi nhà ở Hội An khác hẳn một ngôi nhà ở Sa Pa, dù cùng là mái ngói, tường vôi. Một sân vườn ở Huế có thể không hợp nếu bê nguyên vào Bình Dương. Và điều đó không phải vì vật liệu – mà vì nhịp sống, độ ẩm, ánh sáng, gió và văn hóa lao động khác nhau. Mỹ học bản địa hiểu điều đó – và thiết kế dựa trên lắng nghe.

Tái kích hoạt mỹ học bản địa trong thời đại sống xanh chính là học lại khả năng sống phù hợp với nơi mình đang ở, thay vì áp đặt một “phong cách xanh” từ bên ngoài. Trong kiến trúc bản địa Việt, các vật liệu như đất, tre, gỗ, ngói, đá ong… được sử dụng không chỉ vì “tự nhiên” mà vì tính tương thích sinh thái và khả năng tái tích hợp vào hệ thống sau khi sử dụng.

Tuy nhiên, không nên tuyệt đối hóa vật liệu “thiên nhiên” hay bài xích vật liệu hiện đại. Vấn đề không nằm ở bản chất, mà ở vòng đời: bao nhiêu năng lượng để sản xuất, sử dụng bao lâu, có thể tái chế không, ảnh hưởng môi trường là gì.

Một tấm panel composite tiết kiệm năng lượng, được tái chế đúng cách, đôi khi còn “xanh” hơn một mảng gỗ quý bị khai thác trái phép. Một hệ kính low-E có thể giảm 30% điện điều hòa nếu dùng đúng chỗ. Khi tư duy bản địa kết hợp với công nghệ vật liệu xanh – ta có thể tạo ra những không gian vừa thân thiện với hệ sinh thái, vừa tôn trọng ngữ cảnh sống.

Mỹ học bản địa không chỉ thể hiện qua vật liệu – mà còn nằm ở cách sống và tương tác với không gian: nhà có giếng trời, cửa sổ chéo gió, mái hiên tránh mưa tạt nắng xiên, bếp liền với vườn, ao gần sân.

Ngày nay, khi quy hoạch đô thị dần thu hẹp khả năng “sống cùng thiên nhiên”, nhiệm vụ của thiết kế sinh thái là khôi phục lại các mối liên hệ đã bị cắt đứt: ánh sáng tự nhiên, gió đối lưu, cây trồng ăn được, không gian cho côn trùng có ích, mặt nước điều hòa khí hậu.

Một căn nhà xanh không nhất thiết phải toàn đất, tre và gốm. Nó có thể có mái pin năng lượng mặt trời, tường kính tiết kiệm điện, hệ tưới nhỏ giọt thông minh – nhưng quan trọng hơn cả là tinh thần sử dụng vừa đủ, có hồi đáp, có lưu thông giữa con người – vật thể – môi trường.

Ký ức vật liệu và cảm thức sống xanh
Nhà trình tường, một nét kiến trúc độc đáo của đồng bào miền núi phía Bắc.

Sống xanh không chỉ là hướng đến tương lai – mà còn là hồi phục mối liên hệ đã mất giữa ta với nơi chốn, với đất, với vật thể quanh mình. Một chum nước cũ trong sân không chỉ là vật dụng – mà là ký ức cảm xúc, là một cảm quan nhiệt độ, là biểu tượng của sự đủ. Một viên gạch gồ ghề không cần phẳng – miễn là chân có thể chạm lên nó mà không cảm thấy lạ.

Khi sống xanh gắn lại với ký ức, ta không cần phải “học sống chậm” – mà sẽ tự động chậm lại, như cách người ta bước nhẹ trong gian nhà có mùi gỗ cũ, như cách ta nhìn lâu hơn vào một mảng tường không đều. Và đó là điều mỹ học bản địa có thể trao lại cho thời hiện đại: khả năng sống sâu với cái mình đang có – không cần thêm – không cần mới – chỉ cần gắn.

Nếu ta hiểu xanh như một “thẩm mỹ” hay “bộ quy chuẩn” – ta sẽ chỉ tạo ra những phiên bản sao chép nhau, sạch nhưng vô hồn. Nhưng nếu ta hiểu xanh như một cảm thức – một phương pháp sống có gốc – biết lựa chọn, biết từ chối, biết lắng nghe nơi chốn, thì dù ngôi nhà làm bằng tre, đất, hay kính, sắt, nó vẫn có thể là một không gian bền vững.

Bởi bền vững không nằm ở vật liệu – mà ở cách ta sống cùng nó. Và sống xanh, cuối cùng, không phải là sống sạch – mà là sống có phần. Có phần trong ký ức, trong sinh thái, và trong hệ giá trị thẩm mỹ mà ta chọn giữ lại cho mai sau.

Lê Văn Trương và văn chương nam tính

Lê Văn Trương và văn chương nam tính

Lê Văn Trương đã là cái tên quan trọng của văn chương nam tính trong trường văn học Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX. Văn chương của ông đối chọi với những thứ văn chương tình cảm chủ nghĩa mà các tác giả trụ cột của Tự Lực Văn Đoàn là đại diện nổi bật. Nếu văn chương của Tự Lực Văn Đoàn có thể thỏa mãn những huyễn tưởng của những nữ độc giả thị dân thì thứ văn chương như Lê Văn Trương có lẽ lại kích hoạt sự tưởng tượng của độc giả nam giới nhiều hơn.
Thơ ca là bữa tiệc của tâm hồn

Thơ ca là bữa tiệc của tâm hồn

Baovannghe.vn - Vậy là kể từ ngày Rằm tháng Giêng năm Quý Mùi (2003) đến nay, 24 năm Ngày Thơ Việt Nam đã được diễn ra. Dường như nó đã tạo ra một mỹ tục mới, một sinh hoạt văn hóa tao nhã của nhân dân cả nước.
Đọc Sấm Trạng ngày biển động - Thơ Nguyễn Đình Minh

Đọc Sấm Trạng ngày biển động - Thơ Nguyễn Đình Minh

Baovannghe.vn- Vắt óc cố tìm lẽ huyền vi ẩn tàng trong lời Sấm/ Thấy mình như vô tri trước nhắn gửi của Người
10.000 nhà văn phát hành cuốn sách "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối AI

10.000 nhà văn phát hành cuốn sách "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối AI

Hai hội chợ sách lớn của châu Âu – Luân Đôn và Paris – đang trở thành tâm điểm của cuộc tranh luận toàn cầu về trí tuệ nhân tạo. Hàng nghìn nhà văn đã phát hành cuốn sách “trống” Don’t Steal This Book - "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối việc AI khai thác tác phẩm của họ. Tranh cãi về bản quyền và AI đang đặt ngành xuất bản trước một thách thức chưa từng có.
Ngoài ấy liệu còn áo lẻ - Thơ Lê Tuấn Lộc

Ngoài ấy liệu còn áo lẻ - Thơ Lê Tuấn Lộc

Baovannghe.vn- Đêm đọc lại thơ Ức Trai/ Cảm thương nỗi lòng thi sỹ