Nguyễn Trãi vẫn hằng đêm không ngủ
Dẹp giặc ngoại xâm xong rồi
lòng vẫn khôn nguôi
nhiều việc phải làm như nhà nông vào mùa gặt hái
bận đánh giặc gác lại nhiều cuốc cày liềm hái
non sông vẹn toàn mà cuốc cày liềm hái lại thừa ra
đất rộng, mà con người vẫn đói
nước mắt ông thấm đẫm sương khuya
phủ kín những mái nhà vẹt mòn cỏ cây rơm rạ…
khói hương nhói tận đáy lòng
trời mang mang gió động.
Bờ cõi non sông
dòng đục dòng trong
đầy vơi lở bồi giữ nếp
cá ngớp bóng mây bọt nước
chớp rút chân mây sấm động bão giông
bao công việc cộm vào từng giấc ngủ…
Trăn trở nhiều về lịch sử kiến văn
dân đói no quyết không phải vận trời thế đất
bậc đá, bệ rồng ai người phân ngôi cao thấp
lịch sử bước đi không phải vô tình
gió thời nào cũng tròng trành
đất dày sẽ sâu bền rễ cội
hòa vào lòng dân để không đắm đuối
không úa tàn bật rễ nảy chồi riêng…
Ông ngồi nghĩ suy bên ngọn nến cháy
lặng im
nghĩ về nhân dân
về cuốc cày liềm hái
những mảnh đất của dân được gieo hạt cấy trồng…
Nguyễn Trãi vẫn đêm đêm không ngủ
tâm hồn ông sáng mãi một khoảng trời
nghĩ suy về
lưỡi cuốc lưỡi cày lưỡi liềm lưỡi hái
ruộng nương
của người dân
quyết không bị để thừa ra lần nào nữa!
| Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa - Thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan Về quê - Thơ Nguyễn Thị Luyến Nhớ Vũ Điệu Sơn Khê - Thơ Vũ Chí Thành Cao Nguyên em - Thơ Vương Tùng Cương Ngoảnh lại - Thơ Vương Tâm |