Sáng tác

Thương những quả sấu rụng dưới chân mình

Trần Quỳnh Nga
Tản văn 15:00 | 19/07/2024
Giờ sấu rụng đầy cội, tôi không còn điềm nhiên bước qua rặng sấu dài trước ngõ, sợ dẫm phải những trái sấu rụng mà thương...
aa

Tôi vẫn thường đi qua rặng sấu trước nhà, vẫn đã từng xốn xang trước những mùa xanh xao lá và gió nhưng để thật yêu thích và nhớ nhung thì chưa. Bởi hàng sấu mới được trồng ở đó chỉ độ dăm năm trở lại đây thôi, lặng lẽ tốt tươi bên cạnh những hàng cây cổ thụ gắn bó với tuổi thơ chúng tôi đã hơn trăm năm tuổi.

Tôi không nhớ tự bao giờ mà hàng sấu lớn lên trùm ra tỏa bóng mát cả một đoạn đường dài. Không nhớ cả mỗi mùa hoa sấu trắng bung biêng vào những dịp cuối xuân và cả những mùa quả sai lúc lỉu đầy tiếng ve ran mỗi trưa hè bỏng cháy. Tôi không nhớ sau bao nhiêu chiều thu quét lá rụng, ba tôi lại ngồi bên chiếc ghế đá, dựa lưng vào gốc sấu, nhìn ra khúc quanh con ngõ ngóng chúng tôi trở về dẫu một xíu thôi, lũ trẻ ríu ran trong nhà, bát đũa leng keng là ba mẹ yên tâm khép cửa.

Chúng tôi rời xa ngôi nhà thân yêu của mình. Rời đi như một sự tất yếu bởi vô vàn những mối lo toan cho cuộc sống mới, thảng hoặc mới trở về vội vã, chả kịp nhìn hàng cây, cũng không kịp ăn với ba mẹ bữa cơm chiều. Đôi khi chỉ láng máng nghe ba nói với theo: “sấu ba hái bỏ trong ngăn đá, chia nhau về mà nấu”, “ủa nó ra quả hồi nào mà con không biết?”, “chị có bao giờ nhớ gì!”, “ba cất cho con với” …nói thế nhưng rồi lại cũng quên ngay đi mất…

Ba tôi chẳng hề trách móc, chỉ thở dài thương lũ trẻ con bố mẹ mải đi làm, ăn không đủ bữa, lại thương các con áp lực công việc mà quên nuông chiều bản thân nên cứ giục mẹ tôi “làm miếng gì ngon ngon gọi các con về một bữa”. “ba thèm vịt om sấu à, thôi để con ship” có lần tôi vội vã thế, chẳng kịp để ba tôi nói thêm điều gì. Nếp sống thị thành tôi chẳng dành nhiều cho những món ăn cầu kì, những món ăn theo mùa cũng trở thành dĩ vãng. Đôi khi trời nắng, gọi ship vịt om sấu ở nhà hàng về ăn, vị chua chua của món ăn đó cũng không khiến tôi nhớ nổi trước nhà có một hàng cây sấu. Chỉ thấy ba tôi lặng lẽ buồn. Chắc lẽ có điều gì đó sâu xa hơn mà người chưa kịp nói ra, giờ nhìn con cái tất bật tự nhiên thôi lại thương không buồn nói nữa.

Thương những quả sấu rụng dưới chân mình
Lá sấu thảm vàng con phố Phan Đình Phùng (Ảnh: Internet)

Chúng tôi được thể lại càng chủ quan với những thứ thân thuộc quanh mình, vẫn cứ nghĩ những thứ thuộc về mình thì dẫu mình có bỏ lại sau lưng thì vẫn không hề mất. Đôi khi quên hẳn mẹ cha, quên đi những thói quen sở thích của người để theo đuổi, tranh giành những thứ không đâu khác vì cứ đinh ninh rằng khi đạt được thứ mình muốn rồi mình sẽ báo hiếu được mẹ được cha cho bõ những ngày nuôi con vất vả.

Nhưng không, ba tôi chỉ mong tôi nên người chứ chẳng chờ đến ngày tôi thành tài!

Ngày biết tin ba tôi ốm nặng, tôi đã bàng hoàng không tin vào chính mình. Đã bao lâu tôi không ngồi cùng người nói những lời bông đùa ngây ngô mà không cần suy nghĩ? Đã bao lâu tôi không nằm gối đầu lên chân người ê a nhai ngô hay chỉ là xách cho người xô nước tưới cây mỗi chiều? Tôi đã không nhớ bao lần tôi thất hứa về ăn một bữa cơm chiều, bao lần ba thương tôi mà thở dài được nữa…để đến bây giờ, mùa vu lan, khi ngực cài hoa trắng, tôi mới nhận ra mình là đứa trẻ mồ côi không còn nơi dựa dẫm. Tôi biết đi về đâu khi ý nghĩ ân hận dày vò khiến tôi gục ngã…tôi đã không dám trở về ngôi nhà của chính mình, tôi sợ chạm phải những thứ quen thuộc hôm nào giờ đã trở thành kỉ niệm…tôi sợ con ngõ, sợ hàng cây…

...Không biết tự bao giờ tôi biết thương những quả sấu chín rụng dưới chân mình.Thương đến mức xót xa. Thương những chiều ba tôi lui cui hái sấu ngâm đường rồi dặn mẹ pha cho chúng tôi những cốc nước mát lành mỗi khi mệt mỏi.

Giờ sấu rụng đầy cội, tôi không còn điềm nhiên bước qua rặng sấu dài trước ngõ, sợ dẫm phải những trái sấu rụng mà thương...

Những không gian văn hóa đặc trưng của Hà Nội trong tản văn giai đoạn 2010 - 2020 Dường như thu đã về phố. Tản văn của Hoài Hương Chữ tình trong tản văn Trần Nhật Minh Tháng ba có gì để nhớ - Tản văn của Lâm Trần Dì tôi - Tản văn của Đào Mạnh Long
Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.