Sáng tác

Trảy thanh minh. Tản văn của Trần Năng Tĩnh

Trần Năng Tĩnh
Tản văn 13:00 | 10/04/2025
Baovannghe.vn - Cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm và an tâm khi đã làm xong việc phải làm - nhất là lại đúng ngày Thanh minh. Thế là, còn cả buổi chiều và tối với Thành Nam của tôi, với bạn bè tôi, với những kỉ niệm một thời dài mà sống mãi.
aa

Năm nay, tôi về Quê - Nam Định đúng ngày Thanh minh. Định xong việc sẽ quay lên Hà Nội trong ngày. Nhưng rồi tôi lại thay đổi kế hoạch, sẽ ở lại Thành Nam của mình một đêm.

Về đến Nam Định là tôi lo ngay tới việc hương khói và làm chu đáo cho quang quẻ, sạch sẽ mộ phần của ông bà Nội tôi bên làng Nam Vân (bên kia bến Đò Quan, nay đã là một phường thuộc Thành phố). Sau đấy, lại quay sang hai nghĩa trang phía đầu Thành phố, có cái tên rất ấn tượng: Nghĩa trang Hoa Đồng và Cánh Phượng. Nơi ấy mẹ và vợ tôi đã nằm lại...

Cũng thật may, buổi sáng hôm tôi về quê để làm công việc phong tục - lễ nghĩa ấy, trời đất lại quang quẻ trở lại sau những ngày mưa dầm dề, sũng sịu.

Cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm và an tâm khi đã làm xong việc phải làm - nhất là lại đúng ngày Thanh minh. Thế là, còn cả buổi chiều và tối với Thành Nam của tôi, với bạn bè tôi, với những kỉ niệm một thời dài mà sống mãi.

Tôi gọi điện cho mấy ông bạn vàng, báo tin mình về quê và hẹn các ông ấy chiều tối đến ngõ Văn Nhân (có từ thời cụ Tú Xương - nơi gặp gỡ các Sĩ tử, Văn Nhân Thành Nam một thời). Chả là, ngõ phố có cái tên rất sang trọng ấy, đến thời chúng tôi lại có một hàng phở, đặc biệt là món nạm bò ngon lại rẻ. Quả là phù hợp với mấy ông bạn nhà giáo, nhà báo, nhà thơ hàng Tỉnh như chúng tôi.

Lững thững với chiếc xe đap, tôi tìm về những phố cổ một thời của Thành Nam. Đến phố Hàng Song, Hàng Nâu đi (Trên trục phố ấy, nay đã mang một cái tên mới: Nguyễn Thị Minh Khai), tôi tự nhủ mình như vậy. Mải ngước lên những mái nhà ở phố này, tôi suýt xô phải người bán vé số dạo - một ông lão chừng bẩy mươi. Tôi chỉ kịp bật ra nụ cười hàm ý xin lỗi và đón lại nụ cười hiền hồi âm của ông lão. Tôi thở dài trong lòng khi “mục sở thị”, phố xưa đã khác quá nhiều rồi. Những mái ngói “vẩy cá” đọng mầu thời gian. Những bức tường nhô ra thụt vào, duyên như những cô gái có chiếc răng khểnh. Những cửa sổ “tò vò” của những căn gác xép... Nay còn đâu?

Phô hiện trước mắt tôi là những dãy nhà sáng sủa, khang trang và có thể nói là bề thế nữa. Dẫu vẫn biết: Thành Nam của tôi ơi! Bao nhiêu năm rồi còn gì! Mà vẫn buồn. Vẫn ngậm ngùi ngoái lại...

Trảy thanh minh. Tản văn của Trần Năng Tĩnh

Công viên hồ Vị Xuyên - Nam Định.

Ảnh: Thành Nam xưa & nay

Tôi lại chạnh nhớ về cụ Tú Xương - Kẻ sĩ - nghệ sĩ - Thi nhân của đất Non Côi - Sông Vị này. Ba mươi bấy năm sinh ra và sống ở đất này mà để lại những vần thơ nhức nhối, buồn đau mà quyết liệt: “Có đất nào như đất ấy không?/ Phố phường tiếp giáp với bờ sông/ Nhà kia lỗ phép con khinh bố/ Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng...” (Vị Hoàng hoài cổ - Tú Xương). Cụ Tú Thành Nam đã nhìn xoáy vào chất thổ ngơi nơi này. Hay là dự cảm, dự báo về chính quê hương - xứ sở của Dòng - Tộc nhà Trần? Có lẽ khó có câu trả lời cho tường minh và dứt khoát.

Ngõ Văn Nhân đây rồi. Hẹn các bạn lúc 5 giờ chiều. Khi tôi đến đã có ba ông bạn, dựng xe đạp ở đầu ngõ và đang ngáo nghến chờ tôi! thế là ríu ran tay bắt mặt mừng. Cứ như những Cố - Nhân gặp lại.

Quả là rượu giúp men cho mấy ông nghệ sĩ gàn dở - chân tình gặp lại nhau. Thôi thì đủ thứ chuyện. Ai cũng tranh nhau nói. Tranh nhau kể... ngỡ như chẳng bao giờ có điểm dừng. Đang vui và những khoảnh khắc xuất thần - hồn nhiên, tôi chợt nhận ra ánh mắt ưu tư, đượm buồn của hai ông bạn. Đấy là Nhà thơ Phạm Trọng Thanh và Nhà giáo Đỗ Thanh Dương. Anh Thanh ở phố Bến Củi (nay là phố Ngô Quyền). Anh Dương là người cùng phố với Tú Xương xưa, Hàng Nâu.

Chúng tôi như chợt nhận ra nỗi niềm của nhau về Đất - Quê - Hương - Mình. Mà đâu cứ phải nói thành lời. Tất nhiên sau đó, với vai trò của người “cầm chịch”, tôi lại đứng dậy mà hô to, mà khỏa lấp: “Đa tạ! Hạnh ngộ! An lành cho ạ”. Tôi lạc cả giọng mà như thấy mình như không biết đang cười hay khóc!

Về quê Thanh minh. Lại đến ngày Giỗ - Tổ rồi.

Hà Nội dạo này mưa nhiều quá. Dầm dề. Sướt mướt. Sũng xịu. Có lẽ chưa có năm nào, sau vụ xuân, thậm chí cả sau “Thanh minh trong tiết tháng ba” mà ông Trời vẫn giữ điệp khúc buồn ấy. Nhưng, chẳng tội gì mà quá buồn với thời tiết tự nhiên (và cả Thời tiết thế sự nữa). Nghĩ thì cứ nghĩ. Quên thì cứ quên. Nhưng Mình ơi! Đừng để mất niềm tin và lòng Nhân ái... Tự cảm hứng và triết lí với lòng mình. Và, tôi ngồi vào máy và gõ luôn bài thơ có bốn câu hẩm hiu:

Ngày Giỗ, đất giời quang quẻ

Những dầm dề, ẩm ướt lùi qua

Bái - Vọng mong một ngày sậm nắng

Con cháu Tiên - Rồng bớt xót xa...

Mà chẳng biết có thấu tình các cụ chăng?

Tags:

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.