Chuyên đề

Yêu thương là một phép màu

Văn học địa phương 08:45 | 29/10/2021
Hôm nào cũng thế, mới tang tảng sáng trên con đường vào làng Miễu nhập nhèm tối, sương đêm còn đẫm những vạt cỏ, vạt lúa bên đường, bóng một người đàn bà bước thấp, bước cao dật dờ như kẻ cô hồn, lầm lũi tiến ra cánh đồng làng. Nếu người lạ mà thấy chắc cũng hết vía. Đó là mụ điên mà bà con ở đây hay gọi là Châu. Châu là tên người làng Miễu gọi người đàn bà đột ngột xuất hiện ở làng vào trung tuần tháng bảy năm ngoái. Lần ấy thấy mụ cầm khư khư mảnh giấy có chữ “Châu”…
aa

Hôm nào cũng thế, mới tang tảng sáng trên con đường vào làng Miễu nhập nhèm tối, sương đêm còn đẫm những vạt cỏ, vạt lúa bên đường, bóng một người đàn bà bước thấp, bước cao dật dờ như kẻ cô hồn, lầm lũi tiến ra cánh đồng làng. Nếu người lạ mà thấy chắc cũng hết vía. Đó là mụ điên mà bà con ở đây hay gọi là Châu. Châu là tên người làng Miễu gọi người đàn bà đột ngột xuất hiện ở làng vào trung tuần tháng bảy năm ngoái. Lần ấy thấy mụ cầm khư khư mảnh giấy có chữ “Châu”…

Minh họa của PHẠM HÀ HẢI

Không ai biết người đàn bà này ở đâu đến. Ngày hôm ấy, như mọi bận, rất đông người làng tập trung ở dưới bóng tre đầu làng tán gẫu bởi trong nhà nóng quá không tài nào ngủ được. Nắng trưa tháng bảy quay quắt, đanh đá dội lửa xuống miền Trung khô cằn, gió Lào thổi như táp lửa vào mặt người. Mọi người ồ lên kinh ngạc, khi lại gần thấy đó là một người đàn bà, đầu tóc rũ rượi, rối như tổ quạ, chân trần, miệng cười ngu ngơ.

- Nắng quá sinh điên dại rồi!

Một ai đó lên tiếng, sau vài phút ngỡ ngàng người ta gọi người đàn bà kia lại. Nhưng mụ ta dường như không nghe, hoặc nghe mà không phản ứng. Mụ cứ lầm lũi bước từng bước đi xiêu vẹo như người say rượu, bàn chân sạm đen bẩn thỉu. Gương mặt nhem nhuốc, ửng đỏ, rủ quanh là những lọn tóc cháy nắng. Đôi mắt liu riu, thất thần. Chợt một ai đó nhận ra:

- Này, hình như mụ ta say nắng!

Chưa kịp định thần thì bỗng mụ ngã uỵch xuống cách chỗ mọi người dăm mét. May mà cũng trong bóng râm. Cả nhóm nhốn nháo lên chạy lại. Họ lật người đàn bà nằm ngửa, lấy nón quạt lấy quạt để. Có ai đó bắt đầu tưới nước lên người mụ, rảy giọt lên mặt mụ. Mấy người đàn bà trung niên nạt xung quanh giãn ra để tạo không khí thoáng mát. Một lúc sau, mụ kia tỉnh dần, nhìn quanh, thấy chai nước liên giơ tay ra vẻ xin, gương mặt nhăn lại. Họ trao chai nước cho mụ, mụ chống tay muốn ngồi dậy. Mụ uống ừng ực. Họ giật lấy chai nước vì sợ uống nhiều quá không tốt trong lúc này. Mụ hơi khó chịu nhưng cũng buông ra, mắt nhìn theo thèm thuồng. Ai cũng tranh nhau hỏi, nhưng tuyệt nhiên người đàn bà kia không biểu lộ một điều gì. Mụ hết nhìn chai nước rồi nhìn từng người. Đôi mắt dại dại, vô hồn, ngơ ngác. Hỏi một hồi hình như cảm thấy không có tác dụng và thấy mụ đã tỉnh lại, họ tản ra bởi không chịu nổi mùi bốc lên từ người mụ. Cả nhóm người về chỗ cũ nhưng vẫn để ý người đàn bà kia. Gương mặt không xấu nhưng bẩn thỉu nhếch nhác…


Trưng bày hơn 100 tác phẩm nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng tại Huế

Trưng bày hơn 100 tác phẩm nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng tại Huế

Baovannghe.vn - Nhân kỷ niệm 20 năm thành lập Trung tâm Nghệ thuật Lê Bá Đảng và hướng tới kỷ niệm 105 năm ngày sinh của cố danh họa Lê Bá Đảng (1921-2026), mới đây, Bảo tàng Mỹ thuật Huế tổ chức khai mạc triển lãm nghệ thuật Hành trình từ trái tim.
Ánh lửa nhỏ dưới mái bếp tranh

Ánh lửa nhỏ dưới mái bếp tranh

Baovannghe.vn - Khi ánh lửa sáng lên là lúc tình yêu mẹ của một đứa trẻ và sự chuyển hóa của tự nhiên cùng hiện diện. Không có biểu tượng, không phải ẩn dụ, chỉ là hai vẻ đẹp đơn sơ, giản dị đang đồng điệu, hài hòa, được thắp sáng trong một buổi chiều...
24 giờ với “Hữu hạn giữa vô cùng” của nghệ sĩ piano Trang Trịnh

24 giờ với “Hữu hạn giữa vô cùng” của nghệ sĩ piano Trang Trịnh

Baovannghe.vn - Từ 15h ngày 20/6 đến 17h ngày 21/6, tại 49 Trần Hưng Đạo, phường Cửa Nam, Hà Nội, nghệ sĩ piano Trang Trịnh sẽ thực hiện cuộc trình diễn kéo dài liên tục 24 giờ mang tên Hữu hạn giữa vô cùng.
Mùa phượng vĩ cuối cùng. Tùy bút của Nguyễn Hội

Mùa phượng vĩ cuối cùng. Tùy bút của Nguyễn Hội

Baovannghe.vn - Chẳng biết từ bao giờ, hễ cứ nhắc đến hoa phượng thì người ta thường nghĩ đến màu đỏ tươi của những cánh hoa phượng vĩ, trong khi phượng còn bốn màu hoa nữa.
Một thời nhớ lại để thương. Tản văn của Lê Phượng

Một thời nhớ lại để thương. Tản văn của Lê Phượng

Baovannghe.vn - "Đời là ước muốn, là luyến tiếc dĩ vãng, là chưa bằng lòng với hiện tại và mong muốn tương lai tốt đẹp hơn.”