Sáng tác

Chiếc lông ngỗng trời. Truyện ngắn của Trần Đức Tiến

Trần Đức Tiến
Truyện 16:00 | 31/03/2025
Baovannghe.vn - Có chú chim sẻ đứng rỉa lông trên bụi tầm xuân. Một chiếc lông tơ của chú vô tình rớt xuống, đậu trước cổng cung điện của nhà vua Cóc.
aa

Mấy anh lính cóc gác cổng nhìn thấy, trầm trồ:

- Tuyệt vời! Tớ chưa thấy thứ gì mềm mại, tinh xảo, đẹp đẽ đến thế!

- Lại phảng phất mùi thơm của nắng gió, hoa cỏ.

- Còn tớ thì cam đoan với các cậu, đây là vật thể lạ rơi xuống từ một hành tinh xa xôi.

Bàn tán mãi, rốt cuộc cũng không ai biết đấy là vật gì. Mấy anh lính bèn đem chiếc lông chim vào dâng lên Vua Cóc.

Vua Cóc ngắm nghía chiếc lông chim hồi lâu. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, khi đã trở thành chúa tể của vương quốc Cóc, ngài vẫn chưa từng bước chân ra khỏi cung điện. Vì thế ngài cũng không thể đoán ra nguồn gốc của cái vật lạ lùng dễ thương kia. Ngài bèn cho mời quan Hàn lâm viện học sĩ Cóc Tía vào để hỏi.

Chiếc lông ngỗng trời.  Truyện ngắn của Trần Đức Tiến

Ảnh: Phạm Đình Lân F.A.B.I.

Quan Hàn lâm viện học sĩ là người thông kim bác cổ nhất trong vương quốc. Cả vương quốc có 3 bồ sách thì ngài đã đọc hết 2 bồ rưỡi. Vậy mà khi nhìn thấy chiếc lông chim, ngài cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Ngài ngậm chặt miệng. Hai bên mang phập phồng. Ngài đang cố gắng nhớ lại những kiến thức đã học được trong sách vở.

- Muôn tâu bệ hạ - Hồi lâu Cóc Tía trịnh trọng tâu lên - Nếu thần không nhầm thì đấy chính là thông điệp của một loài chim.

- Thông điệp à? Có phải nhà ngươi muốn nói... vua của một đất nước xa xôi nào đó đã gửi thư cho ta?

- Không hẳn thế, thưa bệ hạ. Ý thần là có một loài chim đã bay qua bầu trời của vương quốc Cóc, và họ thả vật này xuống thay cho lời chào, lời chúc mừng tốt đẹp nhất gửi đến bệ hạ và thần dân cả nước.

Vua Cóc nghe nói thì hài lòng ra mặt. Chỉ còn một điều duy nhất ngài chưa biết:

- Thế, theo ngươi, đấy là loài chim gì?

- Thưa, đấy là loài ngỗng trời - Cóc Tía quả quyết - Bách khoa toàn thư mô tả loài chim đó cổ dài, có giọng kêu khàn đục, mùa đông bay từng đàn về phương Nam tránh rét. Chúng phải bay qua rất nhiều đất nước, rất nhiều phố phường, làng mạc, những cánh rừng, những dòng sông...

- Ôi! Quý hoá quá, quý hoá quá!. Vua Cóc tụt từ trên ngai vàng xuống. Không nén nổi xúc động - Một loài chim cao quý và dũng mãnh như thế đã gửi tới chúng ta bức thông điệp của tình hữu nghị!

Đức Vua tiếp tục thể hiện niềm phần khích của mình bằng cách nghiến răng ken két. Các quan cùng binh lính trong triều đình lập tức nghiến răng theo. Cả cung điện tràn ngập thứ âm nhạc ghê tai của loài cóc, khiến ông Trời giật mình trút xuống một trận mưa lớn. Sau đó, nhà vua Cóc và quần thần trịnh trọng đưa chiếc lông chim vào đặt trong viện bảo tàng quốc gia.

Chiếc lông chim sẻ đã biến thành chiếc lông ngỗng trời.

Sự nhầm lẫn đáng yêu ấy có thể do quan Hàn lâm viện học sĩ Cóc Tía chưa kịp đọc hết sách.

Đôi khi những điều tương tự như thế vẫn thường xảy ra.

Văn nghệ, số 4+5+6/2014
Ngưỡng xẩm - Nguyễn Thế Kiên

Ngưỡng xẩm - Nguyễn Thế Kiên

Baovannghe.vn- Nhị hồ cứ kéo nhau lên/ Phải nhời dân dã thì quên nhọc nhằn
Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Baovannghe.vn - Sau những ngày làm việc tận tâm, trí tuệ và trách nhiệm, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp
Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Baovannghe.vn- Loanh quanh khép vào ngày lặng ngắt/ Ngọc đã vướng vào thơm
Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Baovannghe.vn - Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Baovannghe.vn - Hai anh em người làng Điểu Khê, dù một người nằm lại nơi đất mẹ, một người trên đỉnh Ba Vì mây trắng bay, nhưng những trang văn, ý thơ của họ vẫn mãi là một phần tâm hồn của vùng quê sông La hiền hòa.