Sáng tác

Cuộc chiến cuối cùng. Truyện ngắn của Vivian Nguyễn

Vivian Nguyễn
Truyện 14:33 | 21/07/2026
Baovannghe.vn - Tháng sáu. Bão về. Chính xác hơn thì bão chỉ đi chếch qua miền quê nhỏ xíu vùng đồng bằng duyên hải này trong một ngày; dù vậy thì cái xứ nghèo đói này cũng đủ chật vật. Và chật vật nhất dĩ nhiên vẫn là bà Thạc.
aa

1.

Suốt một ngày bão.

Suốt một ngày trời đất u ám sầm sì.

Suốt một ngày mưa quăng gió quật.

Suốt một ngày sét nổ sấm rền.

Và, suốt nửa ngày bà phải lao ra giữa mưa giông bão tố để kiếm chồng.

Mưa văng vào mặt. Gió thổi lệch người. Bà, tay chống gậy, chân trần cố bấm vào đất bùn nhão nhoẹt, lạc giọng gọi chồng:

- Ông Thạc! Ông Thạc!

Bà gào rát họng nhưng át chẳng nổi tiếng mưa sầm sập, tiếng gió hú gào, tiếng sấm ầm ù. Giông tố quay cuồng, đất trời nghiêng ngả - thiên nhiên như con quái vật cuồng nộ hung bạo, há miệng nhe nanh hòng nuốt chửng dáng lưng còng rạp xiêu vẹo, tội nghiệp đến thảm hại của bà. Quanh quất không một bóng người, bà vừa gọi chồng, vừa bấm bụng bước. Bước một bước, gọi một câu. Mưa to, gió dữ, cái áo mưa rởm không cản nổi; bà ướt sũng người. Nước mưa rỏ tong tỏng, chảy tràn trên khuôn mặt hằn sâu những vết thời gian, chảy cả vào mắt, vào miệng bà. Mắt mũi cay xè, người thì buốt cóng vì lạnh. Bà dừng bước, khom người, ho dữ dội. Vừa ho vừa lấy tay vuốt mặt.

Nước vẫn chảy tong tỏng. Vuốt kiểu gì cũng vẫn bị chảy đầy mắt, đầy miệng. Cả miệng bà tràn ngập vị mưa. Và nó khiến bà quặn thắt lòng.

Sao đến mưa cũng mặn đắng thế này…

2.

Xẩm tối bà tìm được ông, nhưng phải lúc lâu sau đó - lúc sấm sét thôi rền rĩ, mưa bớt mau - lúc đó bà mới thuyết phục được ông về. Ông rất khó thuyết phục. Bà lấy vạt áo lau qua bàn tay ông lấm lem bùn, nắm chặt, kéo ông ra khỏi hố sình. Mưa vẫn đổ ràn rạt nhưng trời tịnh, chỉ còn tiếng hổn hển của bà lọt thỏm giữa một biển tiếng mưa. Ông lóp ngóp bò lên khỏi miệng hố, bùn trét kín người. Đôi mắt đùng đục đờ đẫn hết nhìn trời, nhìn bà, rồi lại nhìn trời. Cổ họng như tắc nghẹn, bà lấy cái khăn mặt giấu trong vạt áo - lúc này đã ướt đẫm mưa - run rẩy chùi những vệt bùn loang lổ trên mặt ông. Giọng bà lạc đi, hoặc vì mệt, hoặc cũng có thể vì đau lòng:

- Về thôi ông. Về nhà.

Ông nhìn bà nhưng lại dường như chẳng phải. Con ngươi mông lung, xám trắng như bụi mưa vần vũ. Bà mím miệng, cố nén tiếng thở dài.

- Ông Thạc. Ông có thương tôi thì ông về đi nào.

Chẳng rõ ông có hiểu tiếng bà không, chỉ thấy ông im lặng, nắm lấy tay bà. Bà gục gặc, gật nhẹ đầu.

- Phải phải... Tôi biết rồi. Ông thương tôi, tôi cũng thương ông lắm... Nào, thôi, đi về.

Bà thở ra, nắm lấy tay ông, kéo nhẹ, rồi loạng choạng quay người, chân bước đều đều mà dạ nôn nao, mong trời tịnh yên đủ để về tới nhà. Ấy vậy nhưng lòng bà, đất không thấu trời chẳng thương, bước được dăm bước thì chớp giật. Lưới chớp sáng loáng, chằng chịt đan kín bầu trời. Trong chớp mắt, cả khoảng không sáng lóa. Rồi, ngay sau đó là sét. Tiếng sét vang rền, chấn nát khoảng không, âm ba lan tỏa, thổi tung lớp không khí vốn đóng cục trong biển mưa dày đặc. Ngay lập tức gió nổi.

Thiên nhiên trở mặt dọa bà co rúm người. Trước khi bà kịp suy nghĩ, phía sau bà, đôi mắt trống rỗng của ông bỗng long lên, khuôn mặt đờ đẫn ngơ ngẩn trở nên vặn vẹo dữ dội - ông hét, tiếng hét văng ra khỏi lồng ngực, khản đục như bị đồn nén lâu ngày.

- Báo động! Báo động! Máy bay càn! Máy bay càn! Tất cả vào hầm! Chú ý! Tất cả vào hầm!

Bàn tay khô đét đang nắm tay bà đột nhiên sắt đanh lại, ông nắm tay bà - nắm chắc như gọng kìm - rồi quyết liệt kéo ngược về phía sau. Bà đang co rúm người lại bất ngờ bị kéo thốc khiến hai chân quấn lại, cả người đổ ập xuống bùn.

- Tay tôi! Ông Thạc! Tôi xin ông…

Gió ép vào lồng ngực khiến bà nói không ra hơi. Bà loạng choạng đứng dậy, cố gìm bám lấy tay ông.

- Ông Thạc, nghe tôi... Không phải máy bay. Không phải máy bay đâu…

Tiếng nói nghèn nghẹn của bà chưa ra khỏi miệng đã bị gió đánh tan, nhấn chìm trong làn nước; và hiển nhiên không tới được với ông. Trên đầu, mây đen vần vũ, sấm kéo ầm ì. Chớp lại vung lên, loang loáng. Ông kẹp chặt tay bà, gương mặt căng thẳng tột độ.

- Xuống hầm! Xuống hầm!

Ông thét lên, rồi xoay người, lao thẳng xuống hố sình. Bà bị ông kéo ngược, chưa kịp định thần thì cả người đã ngã sấp xuống vũng lầy. Bùn sình quánh nước mưa xộc vào mũi, vào miệng bà tanh lợm. Bà cố ngóc đầu lên nhưng cơ thể đã bị ông ghim chặt.

- Nằm im! Máy bay thả bom. Ngóc dậy là chết. Nằm im!

Ông lên tiếng, tiếng nói run run trong lồng ngực xương xẩu rồi bật ra như tiếng gằn. Cơ thể lúc bình thường bệnh tật teo tóp chẳng hiểu giờ lấy đâu ra sức mạnh, ông ghìm bà sát xuống lớp bùn.

- Cúi xuống! Đừng để hi sinh vô ích!

Ông nói, rồi nằm sát cạnh bà, duy chỉ đôi mắt ngước nhìn trời đầy cảnh giác. Con ngươi vốn mờ đục lấp loáng ánh chớp lòe.

Bà úp mặt trên bùn nhão, tiếng nức nở bị bùn sình và nước mưa chặn ngang nơi họng.

Trên cao, gió vẫn lộng, mưa tuôn, sét nổ, giông tố ngập trời...

3.

Tháng sáu. Bão qua. Mảnh quê nghèo xơ xác. Và dĩ nhiên xơ xác nhất vẫn là nhà bà Thạc.

Cơn bão đi ngang, tạt qua chơi chơi vậy nhưng cũng đủ làm căn nhà lúp xúp của ông bà dột ngang dột dọc. Chuồng lợn, chuồng gà sau nhà thì chỗ dột chỗ vẹo. Bà Thạc đứng giữa sân, lưng còng như lại còng rạp vài phần. Bà đau lòng, nhưng chỉ một phần nhỏ là do tổn hại của căn nhà. Nhà cửa vật chất thì vẫn chỉ mãi là vật bên ngoài; hỏng, dột, vẹo, đổ thì sửa là được - ngôi nhà này còn trụ lại cũng là nhờ bao năm nay dân làng giúp đỡ ông bà tu sửa không biết bao lần. Cái bà sợ là những tổn thương đổ vỡ không thể vãn hồi.

Trên thềm nhà, giữa vạt nắng vàng ươm ngày sau bão, ông ngồi trên thảm cói, mắt hướng nhìn trời. Nắng vàng rộm, khô bong, phản chiếu lấp lánh trong đôi mắt đã vấy màu mờ đục. Ông cong lưng, ngồi yên như tạc. Im lặng. Ngơ ngẩn đến vô thần. Từ sau lần tai biến mạch máu não khiến đột quỵ, ông thành ra ngẩn ngơ như vậy trừ khi mưa giông sấm giật thì kêu hét báo động vang xóm rồi cuống cuồng tìm chỗ trú ẩn, còn không ông luôn im lặng, ngẩn người. Khéo cũng đã chục năm rồi. Nhìn ông ngẩn ngẩn ngơ ngơ vai co ngực cúp, ai mà nhớ được trước kia ông khỏe mạnh, cứng cáp, kiên cường tới nhường nào. Chẳng ai nhớ nổi, trừ bà.

Bà kê cái ghế con ngồi sát cạnh ông. Nắng sớm nhảy nhót trên mái tóc bà bạc trắng. Bà lấy ra cái bấm móng tay, cầm tay ông, rồi bắt đầu bấm.

- Ôi chao, tôi đến chịu ông... Còn có một tay mà hôm qua kéo rõ khỏe, tôi tưởng ông kéo gãy tay tôi luôn rồi.

Bà lẩm bẩm, nheo mắt, bấm văng một mẩu móng tay cáu bẩn.

- ... Nhìn xem, nhìn xem... Kẽ tay giờ vẫn đầy đất đây này. Ông là ông không thương tôi đây mà.

Ông ngồi yên, tịnh không ừ hử hay thể hiện thái độ. Bà chặc lưỡi.

- Nào, chân. Đến lượt chân. Ông duỗi chân ra đi.

Ông mặc quần nâu cộc, dưới lớp vải, ống chân ông gầy nhẳng, đầy những sẹo lồi lõm, đáng sợ đến ghê người. Bà đưa tay xoa nhẹ lên vết sẹo lớn nhất, dài nhất - kéo dài từ đầu gối, vắt qua bắp chân, xuống tận gót - vết sẹo do mảnh bom văng, sâu hoắm. Bà vuốt nhè nhẹ, thở dài.

- Mà ông cũng thật tài. Chân cà thọt, lòng khà lòng khòng, đi lại lẹo dẹo liêu xiêu mà sao cứ sấm chớp mưa giông lại chạy như ngựa vía. Hôm qua ông bỏ trốn, chạy quá đồng làng đấy, ông biết không?

Nghe thấy “sấm chớp” khuôn mặt ông hơi giật giật, vẻ đờ đẫn vơi đi quá nửa. Ông cúi nhìn bà, khó nhọc mở miệng. Giọng lão khào, cứng nhắc:

- M...m... máy bay... M... máy bay càn... Bom... Bom nổ...

Tay bà hơi run rẩy, cố lựa cái bấm móng tay, mím miệng bấm cái “tách”.

- Đấy, thấy có khổ chưa. Bình thường nói không ra câu, sao lúc lên cơn lại ăn nói rành mạch thế. Ôi chao!... Cái số ông nó khổ đến vậy thôi. Trai tráng ăn sương nằm đất, đạn bắn bom càn không sợ. Già rồi, sét đánh cũng chớn.

Bà nói một hơi, chẳng mong vào tai ông một chữ vậy nhưng lạ cái dường như ông lại hiểu. Ông ngắc ngứ, vươn cổ ra, khuôn miệng méo xẹo, vặn vọ một hồi.

- Khổ... ông phải ch... chớn. Ch... chỉ thị, là ch... chỉ thị. Ta kh... không có kh... khí tải, thiếu s...úng. M...áy bay càn, bom nổ thì ph...ải núp. Kh... không để hi sinh vô ích... Cách mạng cần người sống. Ch... chết, cũng phải ch... chết cho đáng.

Ông lắp bắp, rồi hổn hển. Cánh tay duy nhất còn lại run rẩy, những ngón tay co quắp, bấu chặt lấy góc thảm cói. Ấy thế nhưng nhìn ông chẳng hề thảm hại. Khuôn mặt méo mó vì bệnh tật, tay chân run lẩy bẩy, nhưng khi nói đối với ông vô thức mở rộng, lưng thẳng, mắt nhìn xoáy vào bà. Bờ vai thẳng, rộng ấy khiến bà nhớ về ông của nhiều năm trước - kiên quyết, vững vàng. Bà nhìn ông, nét nhìn trên mặt xói gần, kéo thành một nụ cười:

- Phải rồi... Là chỉ thị. Tôi nhầm.

Bà nói, rồi xoay người ngồi song song với ông. Nắng hắt, hai bóng lưng còm cõi nương dựa vào nhau, đổ thành vệt rõ dài. Bà mủm mỉm, mở lời.

- Tôi sẽ nhờ đám thanh niên đào hầm, đào ngay trong nhà mình này. Để ông khỏi lo nữa.

- Tôi già rồi, lúc nhớ lúc quên. Cứ nhốt ông trong phòng cũng chả được. Ngộ nhỡ lại quên khóa cửa, ông lại bỏ đi, tôi chả đủ sức đi tìm đâu.

- Tim tôi yếu lắm rồi. Ông nhớ không nhỉ, tôi bị to tim. Lắm lúc tôi tưởng nó chả buồn đập nữa... Hôm qua, lúc ông dúi tôi xuống bùn, tôi đã tưởng mình chết toi luôn rồi... Này, nếu nó mà ngừng, là tôi chết đấy. Chết thật. Tôi mà chết thì ai ở ông, ai lo cho ông... Tôi, kiểu gì cũng phải sống lâu hơn ông. Ông nói phải, không thể hi sinh vô ích. Tôi sẽ bảo chúng nó đào hầm. Đào ngay trong nhà. Mình phải sống chứ. Cả tôi và ông. Phải sống.

Bà nói với ông, lại như tự nhủ với mình. Sau bão trời quang, sáng sớm trong lành nhẹ nhàng như hơi thở. Bà lim dim mắt, buột miệng thở dài.

- Phải chi mình có con... Phải chi ông không nhiễm độc da cam... Vậy giờ chắc mình có cháu có chắt rồi, tôi có chết ông cũng có nơi nương tựa. Thế có phải đỡ khổ hai cái thân già không...

Bà nói nhỏ dần, nhỏ dần, những tiếng sau cuối lầm rầm trong khoang miệng. Ông ngồi im, không phản ứng.

Trên cao, gió lộng, xanh ngắt một màu. Bà nheo mày, lẩm bẩm.

- Cầu cho bão gió đừng về.

Đáng tiếc, như mọi lần, lòng bà đất trời chẳng hiểu.

Cuộc chiến cuối cùng
Hình ảnh minh họa. Nguồn pinterest

4.

Tháng bảy. Bão lại về. Mây kéo kín trời rồi tắc ùn, vón cục, đông thành từng mảng tối tăm đen kịt, nặng trịch như thể sắp sập xuống bất cứ lúc nào. Gió đang nổi, lồng lộng như ngựa chứng giật cương, kéo ù ù rồi thi thoảng rít lên bằng thứ âm thanh nghèn nghẹt khàn đục đầy phẫn nộ. Dường như chỉ cần đợi mưa xuống là con vật bất kham ấy sẽ phá tan kìm kẹp mà ào ra, giày xéo, phá hủy tất cả bằng sự giận dữ đang phập phồng trong lồng ngực xám xịt vô hình. Sự điên cuồng, bức bối tràn ngập trong không khí. Thế rồi ngay sau tiếng sét đinh tai như hiệu lệnh, ngay lập tức mưa đổ sập xuống, gió xoáy giật, thổi bùng.

Bão về. Lần này thì về thật chứ chẳng phải đi ngang nữa.

Trong cơn tố lốc quăng quật, ngôi nhà xiêu vẹo của ông bà oằn oại, rên rỉ từng hồi. Gió lùa qua miếng tôn và trên mái “phành phành”, khung cửa gỗ mối mọt xông gần rỗng run lên “kẽo kẹt, kẽo kẹt”. Bà ngồi trong nhà, khuôn mặt khắc khổ tràn ngập lo ưu. Trước bão, xóm láng đã giúp vợ chồng bà tu bổ lại nhà, gia cố thêm bằng đủ cách chằng buộc lắp ghép; nhưng có lẽ ngôi nhà đã quá ọp ẹp, cố chằng có cột thì cũng chẳng khá hơn được mấy phần - minh chứng là hiện tại dù cố đóng chặt cửa gió vẫn cứ thốc vào nhà từng đợt như thường. Chả biết sẽ chịu được thêm mấy mùa bão... Gió tạt khiến ngọn đèn dầu trên bàn le lói, chập chờn khi mờ khi tỏ. Bà thở dài, nhìn về phía góc nhà nơi có miệng hầm mà ông đang trú ẩn. Gọi là hầm chứ nó chỉ là một hố đào rộng khoảng một mét. Ngay khi tiếng sét đầu tiên nổ, ông đã hô “Báo động!” rồi nhảy thẳng vào đó. Giờ ngồi tới đây bà cũng thấy được ông đang cuộn người, cúi rạp trong hố đất mới đào. Nếu biết cách này khiến ông ổn định vậy thì bà đã đào hầm cho ông từ vài năm trước, sẽ đỡ cho ông vài năm chịu bị nhốt khổ sở và đỡ lo lắng mệt mỏi cho bà. Lại buông tiếng thở dài, bà se sẽ lắc đầu.

Bà vặn lưng, túc tắc đứng dậy. Bà phải tranh thủ đi nấu cơm trước khi trời tối. Ai ngờ vừa dợm bước thì bà thấy lồng ngực ẩn ẩn cảm giác khó chịu. Một cảm giác mụ mị thoái trào chẳng rõ từ đầu lên tới khắp người. Bải hoải - cảm giác hiện tại của bà là bải hoải. Dường như ẩn sâu trong cơ thể, một bộ phận nào đó vừa buông chùng, bỏ qua việc vận hành thường lệ. Mặt bà vụt xanh lét.

- Không được, chưa đến lúc... Vẫn chưa đến lúc.

Não bộ kêu ong ong, bà đứng sững, hít thở, cố giữ nhịp thở điều hòa.

- Đừng buông bỏ... Đừng buông bỏ...

Bà muốn từ từ nằm xuống, nhưng cảm giác bải hoải trong người ngày càng rõ. Mắt bà mờ dần, tai hời ù, nhịp thở ngắn, và nhẹ.

- Đừng... còn ông Thạc, còn ông Thạc...

Chút lí trí sau cuối khiến bà tỉnh táo một phần. Cố nhướn mắt nhìn về phía hầm trú ẩn (lúc này mắt bà đã hoa lên, chỉ nhìn được đường nét thấp thoáng mờ ảo), bà nuốt nước bọt, ráng bước về phía ông. Chỉ một bước ngắn, và thế giới của bà chao đảo. Cơn mê muội từ sâu thẳm tràn lên, trùm kín đại não, che mắt, bịt tai, kéo bà chìm sâu vào bóng tối mơ hồ. Hơi thở yếu ớt, đứt quãng; trước khi mất hẳn ý thức, bà chỉ có thể nhẹ giọng thì thầm:

- Ông Thạc…

Sét gầm vang trời.

5.

Tiếng thì thầm của bà rất nhỏ, rất nhỏ, vậy nhưng lạ kì sao chẳng bị nuốt chửng trong tiếng sét giật, cũng chẳng tan đi trong tiếng gió gào. Tiếng thì thầm sau cuối của người đàn bà cả đời kham khổ ấy trôi lãng đãng trong không khí, mờ nhạt nhưng không tiêu tán, sau cùng trôi đến bên ông. Đang trạng thái căng thẳng tột độ, nghe âm thanh yếu ớt đó, ông vội quay người, đôi mắt trợn trừng vằn tia máu vừa kịp nhìn thấy bà ngã xuống.

Bà ngã. Ngã sắp. Cái thân thể toàn da bọc xương đổ ụp xuống nền đất cứng, co quắp lại. Đôi mắt ông vụt điên cuồng. Kí ức xa xôi bỗng trỗi dậy.

“- Bom! Bom! Một đồng chí mảnh bom rơi!

- Kéo xuống hầm! Kéo xuống hầm!

- Nhanh! Nhanh!”

Những hình ảnh cùng âm thanh xưa cũ tràn ra, len kín đầu ông. Như một phản xạ, ông vùng lên, dùng cánh tay còn lại ôm thốc bà, kéo xuống hố. Trên tay ông, bà bất tỉnh, rũ rượi.

“- Trúng mảnh bom rồi! Để nằm đây! Địch thả bom rát quá. Không đưa vào lán y tế được. Phải chờ!

- Máu chảy quá nhiều... Anh ấy chết mất!

- Không được! Giờ lao ra thì cả tôi cũng bị bom chết! Chết cả lũ! Phải chờ!”

Dưới hố, người bà mềm oặt. Mái tóc bạc xổ tung. Ông thở, thở kịch liệt, lồng ngực lép kẹp nhấp nhô phập phồng. Ngoài trời, lại một tràng sét nổ.

“Đùng! Đùng! Đùng!

“- Đạn pháo! Đạn pháo đấy! Nằm xuống!

- Cẩn thận đạn pháo!

- Nằm xuống! Nằm xuống!”

Ông nằm rạp xuống đất, mặt úp lên mái tóc rối bời của bà. Sợi tóc chọc vào mũi ông, ngưa ngứa.

“Phải phải... Tôi biết rồi. Ông thương tôi, tôi cũng thương ông lắm.”

Ông mở mắt. Thất thần. Trong khoảnh khắc, thực tại và kí ức chất chồng; hàng loạt hình ảnh chồng chéo chạy ngang, biến tâm trí ông trở thành một mảng hỗn loạn. Bom rơi, đạn nổ. Bà đội mưa kéo tay ông về nhà. Pháo sáng lập lòe. Bà ngồi bên ông, mủm mỉm cười. Máu, động đội ngã gục. Bà rên rỉ, ngã sấp người xuống nền đất.

Sấm vẫn kéo đi đùng. Gió lồng lộn, rít gào.

“Ầm... ầm... Đùng! Đùng! Đùng!

“Máy bay! Máy bay! Báo động! Báo động!

“Ông Thạc, nghe tôi... Không phải máy bay. Không phải máy bay đâu…”

“Nằm im! Không có khí tài! Đừng để hi sinh vô ích!

“Tim tôi yếu lắm rồi. Ông nhớ không nhỉ, tôi bị to tim... nó mà ngừng đập là tôi chết đấy.”

“Cách mạng cần người sống! Chết cũng phải chết cho đáng!”

“Mình phải sống chứ. Cả tôi và ông.”

Âm thanh cũ mới xoắn quyện, hòa lẫn, chen chúc hiện về khiến não bộ tật nguyền vì bệnh tật của ông trở nên quá tải. Đau ong ong, đau nhức; tai lùng bùng. Ông co người, hai tay ôm đầu. Trên nền đất, bà vẫn nằm sõng sượt. Những lọn tóc rối tung, lấp lánh bạc, cọ vào má ông ram ráp ngứa. Ông nhận ra mùi bồ kết thoang thoảng, vấn vương cánh mũi; nhẹ nhàng bảng lảng như tiếng bà vẫn nhỏ nhẹ thì thầm.

“Ông Thạc...”

“Ông Thạc, nghe tôi... Không phải máy bay đâu.”

“Ông là ông không thương tôi đây mà...”

“Tôi mà chết thì ai ở với ông...”

Trong thoáng chốc, ông như thấy lại ánh mắt bà đau đáu, gương mặt phủ đầy nếp nhăn nhìn ông mủm mỉm cười lành.

“Mình phải sống chứ. Cả tôi và ông.”

Kí ức chất chồng tắc nghẽn, dừng lại tại thời điểm bà dựa sát vai ông ngồi trong vạt nắng ngày sau bão. Lồng ngực như có gì đó vỡ vụn. Tiếng nức nở bật ra tức tưởi rồi trong giây lát vỡ òa. Ông run run đưa tay vén gọn mớ tóc lòa xòa đang phủ kín mặt bà, đôi mắt mờ đục ầng ậc nước.

“Mình phải sống chứ. Cả tôi và ông.”

- M…mình pha…ải sống chứ… Cả tôi va…à bà. Ph…ải sống.

Tiếng nói phát ra từ cuống họng, run lập bập, đứt quãng nhưng như khiến ông thanh tỉnh. Ông chật vật đứng dậy; thân hình lêu đêu giơ xương nhưng đôi vai lần nữa mở rộng. Và sau bấy nhiêu năm, lần đầu tiên đám mù vẩn đục trong mắt ông bị quét sạch; ánh mắt ông vụt sáng, kiên quyết và dứt khoát tột cùng.

- Pha…ải sống… Ch…chờ tôi… gọi… gọi người. Bà pha…ải sống.

Dứt lời, ông bước ra khỏi hố, lết đôi chân cà thọt khập khiễng, rồi dùng cánh tay còn lại mở bung cửa. Cánh cửa gỗ gần như mọt ruỗng rít lên kèn kẹt. Gió được dịp đánh thốc vào nhà. Ông đứng giữa cửa, chắn gió, thân hình khẽ đảo nhưng bờ vai vẫn mở rộng vững vàng. Chiếc lưng cong chùng từ từ thẳng tắp. Ông mím môi.

Đúng lúc ấy, chớp rạch ngang trời. Không một giây do dự, đôi chân gầy nhẳng tật nguyền của ông vội sải những bước dài lao thẳng vào màn mưa mù mịt.

Ông phải gọi người.

Phải sống.

Văn nghệ, số 43/2015
Tứ tuyệt mùa thu - Thơ Trương Anh Tú

Tứ tuyệt mùa thu - Thơ Trương Anh Tú

Baovannghe.vn- Chỉ thu là muôn thuở/ Quên mình cho trời xanh
Tay trùm ở Utouf. Truyện ngắn của Naguib Mahfouz

Tay trùm ở Utouf. Truyện ngắn của Naguib Mahfouz

Baovannghe.vn- Naguib Mahfouz (1911-2006) là nhà văn Ai Cập. Năm 1957, Naguib Mahfouz giành được giải thưởng cao nhất của Ai Cập dành cho tiểu thuyết. Năm 1988, ông trở thành người Ả Rập đầu tiên đoạt giải Nobel Văn học. Năm 1992, ông được bầu làm thành viên danh dự của Viện Hàn lâm Nghệ thuật và Văn học Mỹ. Các tác phẩm của Naguib Mahfouz được dịch ra nhiều thứ tiếng trong đó có tiếng Việt.
Điện ảnh Việt Nam sau 40 năm Đổi mới

Điện ảnh Việt Nam sau 40 năm Đổi mới

Baovannghe.vn - 40 năm sau công cuộc Đổi mới, Việt Nam đã có những bước phát triển mạnh mẽ trên nhiều lĩnh vực, trong đó điện ảnh là một trong những tấm gương phản chiếu rõ nét những chuyển biến của đời sống xã hội, văn hóa nghệ thuật. Nền điện ảnh giờ đây hội nhập với điện ảnh thế giới, dần trở thành một ngành công nghiệp văn hóa mũi nhọn.
“Người Ngọc” trong tiểu thuyết Hoàng Thế Sinh

“Người Ngọc” trong tiểu thuyết Hoàng Thế Sinh

Baovannghe.vn - Tiểu thuyết Bí ẩn ngọc được thai nghén từ đời sống hiện thực nhiều biến động, lấy không gian là phố Rì Rào, thành phố Mã Sơn.
Phim kinh dị Việt Nam và Thái Lan: Những tương đồng và khác biệt trong việc khai thác văn hóa bản địa

Phim kinh dị Việt Nam và Thái Lan: Những tương đồng và khác biệt trong việc khai thác văn hóa bản địa

Baovannghe.vn - Trong điện ảnh đương đại, phim kinh dị là một trong những thể loại gắn bó chặt chẽ nhất với văn hóa bản địa.