Tôi xem Hộ linh tráng sĩ với một tâm thế khá đơn giản: đi xem một bộ phim Việt và mong được thấy những người làm nghề Việt Nam kể câu chuyện của mình theo cách ngày càng đẹp hơn.
Ấn tượng đầu tiên là phim quay đẹp. Nhiều khuôn hình được chăm chút, nhiều góc quay rất cảm xúc, và tạo được cảm giác về một thế giới riêng của bộ phim. Đặc biệt, những cảnh võ thuật thực sự mãn nhãn. Có lẽ đây là bộ phim Việt có những màn võ thuật hay nhất từ trước đến giờ: chúng cho cảm giác rất thật, có lực, có tinh thần, và đủ hấp dẫn để khiến người xem tập trung theo từng chuyển động.
Tôi cũng thích một số lời dẫn trong phim. Có những câu không chỉ phục vụ câu chuyện mà còn gợi ra suy nghĩ về lựa chọn, niềm tin, trách nhiệm và cách một con người đứng trước những điều lớn hơn chính mình. Đó là điều làm cho Hộ linh tráng sĩ vượt lên cái vỏ của một bộ phim hành động.
Trong các nhân vật, tôi đặc biệt ấn tượng với An Nhiên và Nguyên Phong. Hai vai diễn tạo cho tôi cảm giác có sức sống riêng. Tuấn Trần vào vai Nguyên Phong vẫn giữ được nét diễn riêng. Thiên Tú (vai An Nhiên) thì với tôi là một bước tiến mới.
![]() |
| Nguyên Phong (Tuấn Trần thủ vai) và An Nhiên (Thiên Tú thủ vai) là những nhân vật để lại nhiều ấn tượng trong phim "Hộ linh tráng sĩ" - Ảnh: ĐPCC |
Tôi cũng thích chữ "hộ" trong tên phim. Hộ linh, nhìn bề ngoài, là bảo vệ di hài một vị vua đã khuất. Nhưng rộng hơn, người ta đang bảo vệ những điều lớn hơn: là ký ức, niềm tin và căn tính của một cộng đồng.
Nghĩ đến đây, tôi lại thấy câu chuyện trong phim không xa câu chuyện văn hóa mà tôi vẫn làm hằng ngày. Văn hóa, suy cho cùng, cũng là những điều một cộng đồng lựa chọn để gìn giữ và truyền lại.
Có những thứ không thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng con người sẵn sàng đứng lên bảo vệ nó.
Danh dự là một thứ như vậy.
Niềm tin là một thứ như vậy.
Và văn hóa cũng là một thứ như vậy.
Tất nhiên, Hộ linh tráng sĩ chưa phải một bộ phim hoàn hảo. Phim đã nhận những phản hồi trái chiều về kịch bản, nhịp kể và lời thoại; chính ê-kíp sau đó cũng cầu thị dựng lại một phiên bản ngắn hơn 20 phút.
Tôi nghĩ điều đó cũng đáng được ghi nhận. Bởi ủng hộ phim Việt không đồng nghĩa với dễ dãi với phim Việt. Và ủng hộ cũng còn là thực sự đi xem, cảm nhận, góp ý và cho những người làm nghề cơ hội để tiếp tục làm tốt hơn.
![]() |
| "Hộ linh tráng sĩ" là một bộ phim đáng để khán giả ra rạp trải nghiệm - Ảnh: ĐPCC |
Một nền điện ảnh trưởng thành không thể được tạo nên chỉ từ vài bộ phim xuất sắc. Nó cần rất nhiều người dám làm, dám thử nghiệm, dám kể những câu chuyện của người Việt bằng ngôn ngữ điện ảnh ngày càng chuyên nghiệp hơn. Và cũng cần một cộng đồng khán giả đủ rộng lượng để ghi nhận những nỗ lực ấy, nhưng đủ khắt khe để thúc đẩy những bước tiến tiếp theo.
Với tôi, Hộ linh tráng sĩ là một bộ phim đáng để ra rạp trải nghiệm, đặc biệt nếu bạn yêu thích những khuôn hình đẹp, võ thuật và muốn nhìn thấy điện ảnh Việt tiếp tục thử sức với những không gian, câu chuyện mới.
Tôi vẫn tin rằng văn hóa không chỉ nằm trong sách, trong bảo tàng hay những điều chúng ta nói về lòng tự hào. Văn hóa còn sống trong những câu chuyện mà một thế hệ lựa chọn kể cho thế hệ tiếp theo. Vì thế, thêm một tấm vé cho phim Việt đôi khi cũng là thêm một lá phiếu cho những người đang cố gắng kể câu chuyện Việt bằng chính ngôn ngữ của thời đại mình.