Sáng tác

Khói. Tản văn của Thu Hà

Thu Hà
Tản văn 14:10 | 10/06/2025
Baovannghe.vn - Chiều. Nắng vẫn rộn ràng trên những ngọn cây phía xa lấp loáng. Gió thổi mang theo hơi sương thu đang xuống rất nhanh. Mùi khói từ đâu lan tỏa khắp không gian. Mùi khói len lỏi vào trí nhớ, gọi bao kỷ niệm ùa về.
aa
Khói. Tản văn của Thu Hà
Tranh Donna Jos Sia

Khói làm tôi nhớ bà nội. Bà tôi mất đã mấy năm. Lúc còn nhỏ, tôi thường ở gần bà. Những buổi chiều, tôi cùng bà gom lá khô trong vườn vải thiều, vườn nhãn, trên đồi bạch đàn hay cả trên đường làng. Ở bất cứ đâu có lá khô rụng xuống. Tiếng chổi xương quèn quẹt chạm vào nền sỏi son của vùng đất trung du quê hương còn vang đến tận bây giờ. Đống lá to dần lên, bàn tay tôi nhỏ xíu bốc từng nắm thả vào cái xảo. Tôi ngày đó chừng lên mười, bê cái xảo đầy lá đến bên chiếc bao dứa. Bà cười, khen tôi giỏi. Bàn tay bà to sù sì vơ từng nắm ấn chặt vào chiếc bao. Khi sương buông lành lạnh là hai bà cháu về tới cửa bếp. Đám lá cháy xèo xèo, thi thoảng lại nổ tí tách những hạt bạch đàn khô, bao quanh chiếc nồi hay siêu nước đen kít. Lửa ấm, mùi lá khô tạo nên một vùng của ánh sáng và khói len vào mái rạ bay lên quấn giữa những tầng cây lá đang đặc quánh sương thu... Mùi khói của tuổi thơ nơi làng quê theo tôi cả vào những giấc mơ. Tôi mơ thấy mình chạy trên cánh đồng, nhẹ bẫng, rồi được cưỡi trên lưng những con chim trắng lượn khắp mùa lúa chín vàng… Tim tôi thường đập mạnh và có lúc cảm thấy nghẹt thở khi nhìn đám trẻ cùng tuổi hò hét cầm bó rơm đốt khói mù mịt đi săn chuột đồng...

Khói cho tôi những cảm xúc rất đặc biệt. Nỗi nhớ nhà và cảm giác ấm áp hòa quyện vào nhau trong những buổi chiều thu đi công tác ở miền núi. Hình ảnh những em bé đen nhẻm trong chiều tối nhá nhem còn chơi vơ vẩn trước cổng nhà chờ bố mẹ nấu cơm. Căn bếp quay lưng ra đường nhỏ bập bùng ánh lửa đang tỏa khói... lại khiến tôi chạnh lòng nhớ những đứa trẻ của mình ở nhà. Giờ này đáng nhẽ chúng phải có mẹ bên cạnh... Không biết mấy bố con đã cơm nước gì chưa?

Khói lam chiều bay lên từ một cánh đồng bên đường mùi hương của rơm rạ. Mùa này, lúa thu đông đang gặt, rơm lại phơi vàng đường đi trong các xóm ngõ. Con người chẳng khác gì loài kiến, tích trữ lương thực để cho mùa đông giá rét. Trên những cánh đồng tôi đi qua, bình dị trong bát ngát mà hiện ra những niềm tự hào là cánh đồng nông thôn mới. Cánh đồng nhiều khói của bà tôi xưa giờ đã trở thành những cánh đồng mẫu cho thu nhập cao. Khói lại bay lên từ rơm rạ những chiều cuối thu. Trẻ con đá bóng trên ruộng khô sau buổi học.

Sắp đến ngày giỗ của bà, tôi có dịp về quê nội. Đặt chân lên triền đồi lao xao tiếng gió gọi nhau trong tầng lá bạch đàn, phía dưới chân đồi là mênh mông đồng ruộng. Thửa lúa vàng thênh thang, thửa đất nâu mới cày lật phơi nắng chuẩn bị cho rau vụ đông. Mỗi lần về quê là một lần tôi thấy đổi thay. Cái ao Báu giữa làng, ngày trước tôi hay theo bà ra rửa rau, có mấy thân tre ghép lại làm cầu nhô lên mặt nước giờ trồng sen. Mùa này sen tàn, chỉ có đàn cá chờ đến lứa thu hoạch. Nhiều mái nhà tôn đỏ dáng biệt thự nổi lên giữa vườn xanh mướt. Riêng con đường ra nghĩa địa vẫn nho nhỏ như đường chỉ có riềm cỏ xanh ngang qua cánh đồng làng...

Ký ức làng quê, khói lam chiều, mùi khói cây cỏ thơm mãi vào ký ức của riêng tôi. Không sinh ra nơi đồng ruộng thuần nông nhưng vui mừng, yêu thương cứ tràn về bất cứ khoảnh khắc nào được nhìn ngắm ruộng đồng trước nắng hanh hao... Khói của làng quê êm đềm mà nao nao thương nhớ. Khói bay lên từ lũy tre, từ đồng ruộng, khói của hiếu thảo… Làng quê vẫn mênh mông trong chiều sương khói!

Di sản văn hóa Iran chấn động giữa bom đạn chiến tranh

Di sản văn hóa Iran chấn động giữa bom đạn chiến tranh

Các cuộc không kích trong chiến dịch quân sự gần đây của Mỹ và Israel tại Iran đã gây ra những hư hại đáng lo ngại đối với nhiều công trình di sản văn hóa lâu đời của quốc gia này. Trong số đó, hai công trình nổi tiếng nhất bị ảnh hưởng là Cung điện Golestan tại Tehran, một di sản thế giới của UNESCO, và Cung điện Chehel Sotoun ở thành phố Isfahan. Nhiều chuyên gia và nhà quản lý di sản Iran coi đây là một tổn thất nghiêm trọng đối với văn minh của nhân loại.
Pháo hoa. Tản văn của Phạm Thanh Thúy

Pháo hoa. Tản văn của Phạm Thanh Thúy

Baovannghe.vn - Pháo hoa không gây tiếng nổ thành một tràng dài giòn giã, nhưng vẻ đẹp rực rỡ của nó lại khiến người ta say đắm.
Hạt mưa mùa xuân. Tản văn của Tạ Xuân Thu

Hạt mưa mùa xuân. Tản văn của Tạ Xuân Thu

Baovannghe.vn - Mùa xuân trong văn học Việt Nam từ xưa đến nay được thể hiện qua nhiều góc nhìn mang đậm chất trữ tình, lãng mạn và gắn bó mật thiết với đời sống con người. Đọc những bài thơ xuân tiêu biểu trong thi đàn Việt Nam ta thấy có sự khác biệt rõ rệt trong cách cảm nhận về mùa xuân của các nhà thơ xưa và nay.
Nhà hát Kịch Hà Nội dựng vở mới “Ai là cha tôi”

Nhà hát Kịch Hà Nội dựng vở mới “Ai là cha tôi”

Baovannghe.vn - Vào 20h ngày 21/3, tại rạp Công Nhân (42 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội), Nhà hát Kịch Hà Nội sẽ công diễn vở kịch nói Ai là cha tôi. Vở kịch được dàn dựng từ kịch bản của nhà văn Triệu Huấn, mang đến câu chuyện nhiều suy ngẫm về gia đình trong đời sống hiện đại.
Khai mạc Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026

Khai mạc Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026

Baovannghe.vn - Tối 13/3, tại Công viên Thống Nhất (Hà Nội), Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026 đã chính thức khai mạc. Sự kiện do Sở Du lịch thành phố Hà Nội tổ chức với chủ đề Hà Nội - Du lịch xanh, trải nghiệm số đã thu hút nhiều người dân và du khách tới tham quan và trải nghiệm.