Sự kiện & Bình luận

Người hát "Xa khơi" giữa cánh rừng Lào

Châu La Việt
Bút ký phóng sự 15:00 | 01/02/2026
Baovannghe.vn - Có những cuộc gặp gỡ trong đời không đơn thuần là ngẫu nhiên, mà là sự giao thoa thiêng liêng của số phận. Tiếng hát của mẹ tôi - người nghệ sĩ của nhân dân - đã truyền lửa cho tôi lên đường, và rồi chính tiếng hát ấy, qua giọng ca trong trẻo của một cô gái thanh niên xung phong, đã cứu sống tôi giữa lằn ranh sinh tử.
aa

(Hồi ký của một người lính Binh trạm 13)

Đó là những ngày Trường Sơn oằn mình trong khói lửa. Đơn vị lính trẻ chúng tôi đang huấn luyện tại Ninh Bình thì bỗng nhận lệnh cấp tốc lên đường vào chiến trường. Cuộc đi vội vã đến mức chẳng kịp chia tay dân làng, đoàn tàu chuyển bánh từ ga Ninh Bình vào ga Si (Diễn Châu), rồi chúng tôi leo lên những chiếc xe phủ bạt kín mít chạy dọc theo Đường 7. Trong đêm tối, nghe tiếng sóng sông Lam vỗ vào mạn thuyền dọc Nghệ Tĩnh, lòng ai nấy đều xao động một nỗi niềm quê hương.

Người hát "Xa khơi" giữa cánh rừng Lào
Tranh "Trên chặng đường chiến dịch" của họa sĩ Nguyễn Thanh Châu - Ảnh: Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam

Nhưng cuộc hành quân bộ dặm dài miền Tây Lào đã vắt kiệt sức lực của những chàng trai trẻ. Giữa chặng đường khắc nghiệt ấy, tôi bị cơn sốt rét rừng quật ngã. Cơn sốt ập đến như trận cuồng phong, tàn khốc và lạnh lẽo. Tôi thấy mình như bị ném vào giữa một lò lửa rực cháy, rồi ngay lập tức lại bị dìm xuống dòng suối băng giá. Anh em trong đơn vị nhìn tôi mặt mũi tái xanh, người run bần bật mà lòng hết sức lo âu. Đại đội trưởng Tiền quyết định gửi tôi vào một hang đá gần đó, nơi một tiểu đội thanh niên xung phong đang bám trụ mở đường. Đó là một cuộc ký thác đầy tin cậy của những người lính dành cho những "nàng tiên" nơi tiền tuyến.

Tôi nằm bệt trên sạp nứa trong cái hang mà các cô gọi là hang Nai Vàng. Trong cơn lơ mơ, tôi nghe tiếng chị tiểu đội trưởng dặn dò: "Hòa! Bọn tao lên mặt đường đây. Mi ở lại chăm sóc anh bệnh binh này nghe!"

Tiếng Hòa khẽ khàng: "Dạ!" Ngay sau đó là tiếng cười đùa tinh nghịch của những cô gái trẻ: "Chăm sao cho anh khỏe lên chứ đừng để anh 'bệnh' thêm vì em nghe chưa!" Tiếng cuốc xẻng va nhau lách cách xa dần, hang đá chỉ còn lại tôi và Hòa dưới ánh đèn dầu tù mù.

Hòa là một cô gái mảnh mai, chừng mười tám đôi mươi. Em rất "mát tay" trong việc dùng lá rừng làm thuốc Nam cho chị em đơn vị. Khi tôi tỉnh lại, Hòa đưa cho tôi mấy viên ký ninh đơn vị phát. Thấy tôi nhăn mặt vì vị đắng ngắt tê dại, Hòa mỉm cười bẽn lẽn: "Anh cứ uống đi, rồi ngủ một giấc là sẽ bớt thôi. Đoạn em hát cho anh nghe là anh thấy ngọt ngào ngay ấy mà!"

Tôi uống thuốc rồi húp vài muỗng cháo nóng Hòa nấu, sau đó thiếp đi trong mệt mỏi. Nửa đêm tỉnh dậy, giữa cái tĩnh lặng của hang đá, tôi bỗng nghe thấy một tiếng hát vô cùng thân quen: Nắng tỏa chiều nay, chiều tỏa nắng đôi bờ... Là khúc Xa khơi.

Giọng hát của em mềm mại như dải lụa, thấm vào từng thớ thịt. Kỳ lạ thay, cái vị đắng ngắt của thuốc ký ninh bỗng chốc tan biến. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, ngọt ngào như vừa được uống một chén mật ong rừng.

Giọng hát của em mềm mại như dải lụa, thấm vào từng thớ thịt. Kỳ lạ thay, cái vị đắng ngắt của thuốc ký ninh bỗng chốc tan biến. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh, ngọt ngào như vừa được uống một chén mật ong rừng. Tôi nằm lặng đi, tim đập loạn nhịp vì kinh ngạc. Làm sao có thể như thế được? Giữa cánh rừng Tây Lào xa xôi này, lại vang lên khúc hát đã gắn liền với tên tuổi của mẹ tôi - người nghệ sĩ đã dùng bài hát này lay động hàng triệu trái tim, là biểu tượng của tình yêu thủy chung và khát vọng thống nhất đất nước.

Chính từ tiếng hát của mẹ, những đứa con như chúng tôi đã hiểu thế nào là yêu quê hương để rồi cầm súng lên đường. Nhưng sao cô gái này lại hát Xa khơi? Hay em biết tôi chính là con trai người nghệ sĩ ấy?

Tôi thảng thốt hỏi Hòa: "Hòa ơi, răng em lại hát bài ni giữa rừng già?"

Hòa dừng lại, nhìn tôi thật thà đáp: "Thiệt lòng với anh, em cũng chỉ biết mỗi bài ni thôi. Chị em trong đơn vị thích nghe bài ni, nên em cứ hát suốt như con chim nhỏ giữa rừng vậy..."

Rồi em kể về người cha mất tích ngoài khơi xa, về người mẹ nghèo nơi làng cát ngày ngày đứng trước biển mà hát gọi chồng về. Bất chấp những lời bàn tán độc địa của dân làng rằng cha em đã theo địch, mẹ em vẫn sắt son một niềm tin rằng cha đang làm nhiệm vụ bí mật ngoài khơi. Mẹ cứ hát bài này để đợi cha, rồi em thuộc lòng lúc nào không hay.

Hóa ra, không phải Hòa biết tôi là ai. Mà chính tiếng hát của mẹ tôi đã vượt xa khỏi ánh đèn sân khấu, thấm vào máu thịt nhân dân, trở thành lời ru cho những người phụ nữ đợi chồng, đợi cha. Hai người phụ nữ, hai thế hệ, chung một khúc hát và chung một niềm tin sắt đá.

Ngày tôi khỏe lại, các cô gái thanh niên xung phong tiễn tôi ra tận chân đèo Cô Tiên. Hòa đi bên tôi, đôi mắt u uẩn nhìn theo con đường vắt ngang núi. Em hỏi khẽ: "Anh đi rồi... anh có quên em không?" Tôi nắm chặt tay em: "Không! Không bao giờ anh quên em cả!"

Hai năm sau, khi tôi trở thành trợ lý tuyên huấn của binh trạm, mang theo hy vọng rước tiếng hát của em về đội văn nghệ thì tất cả đã muộn. Hòa đã hy sinh trên đỉnh đèo trong một trận bom tọa độ khi đang bám trụ mặt đường cho xe qua.

Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng miền Tây Lào năm xưa giờ đã xanh màu lá mới, nhưng tiếng hát Xa khơi trong hang Nai Vàng đêm ấy vẫn chưa bao giờ dứt trong tâm khảm của tôi.

Tôi lầm lũi leo lên đỉnh núi, tìm đến nấm mồ lặng lẽ của em. Gió rừng Lào xào xạc thổi qua, tôi nhắm mắt lại, nghe như tiếng em vẫn vẩn vương đâu đây: "Em hát cho anh nghe là anh thấy ngọt ngào ngay..." Hòa ơi, anh không quên em. Tiếng hát của em không chỉ làm ngọt thuốc đắng, mà đã trở thành linh hồn của đất đá Trường Sơn, vĩnh viễn hóa thân vào bản hùng ca của dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng miền Tây Lào năm xưa giờ đã xanh màu lá mới, nhưng tiếng hát Xa khơi trong hang Nai Vàng đêm ấy vẫn chưa bao giờ dứt trong tâm khảm của tôi.

Có những cuộc gặp gỡ trong đời không đơn thuần là ngẫu nhiên, mà là sự giao thoa thiêng liêng của số phận. Tiếng hát của mẹ tôi - người nghệ sĩ của nhân dân - đã truyền lửa cho tôi lên đường, và rồi chính tiếng hát ấy, qua giọng ca trong trẻo của một cô gái thanh niên xung phong, đã cứu sống tôi giữa lằn ranh sinh tử.

Hòa đã nằm lại với đại ngàn, lời hứa năm xưa trở thành nỗi đau đáu trọn đời, nhưng tôi hiểu rằng em không mất đi. Em đã hóa thân vào từng tấc đất đèo Cô Tiên và vào chính khúc hát vĩnh cửu của mẹ tôi hằng hát. Viết lại những dòng này, tôi chỉ muốn thầm thì với em một lần nữa: "Anh không quên em, Hòa ạ. Khúc hát của em vẫn mãi ngọt ngào, như một vầng trăng không bao giờ lặn trong tim anh..."

Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám

Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám

Baovannghe.vn - UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch số 105/KH-UBND về tổ chức các hoạt động kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076-2026).
Bản sắc Việt trong vở ballet đương đại “Dó”

Bản sắc Việt trong vở ballet đương đại “Dó”

Baovannghe.vn - Ngày 17/3, tại Hà Nội đã diễn ra buổi gặp gỡ báo chí, giới thiệu về vở ballet đương đại .
Giếng loạn Lư Khê. Truyện ngắn của Xuân Khai

Giếng loạn Lư Khê. Truyện ngắn của Xuân Khai

Baovannghe.vn - Đến trước chợ Hàm Dương, tên công sai dừng ngựa lại. Con tuấn mã đeo một yên nhung màu xanh, sắc lông trắng như tuyết và đuôi dài quét cát! Tên kỵ binh quật ngay cương lên lưng con vật, tay móc vào cái ống tre già, lạch cạch mãi mới rút ra được một tờ giấy hồng đơn.
Người dùng Việt “chấm” VinFast VF MPV 7 vì giá trị tiết kiệm lâu dài

Người dùng Việt “chấm” VinFast VF MPV 7 vì giá trị tiết kiệm lâu dài

Baovannghe.vn - Với nhu cầu tìm kiếm một mẫu xe 7 chỗ vừa túi tiền nhưng vẫn đảm bảo giá trị dài hạn, ngày càng nhiều khách hàng quan tâm tới VinFast VF MPV 7 nhờ mức giá cạnh tranh cùng loạt ưu đãi mạnh tay trong tháng 3/2026.
Phú Thọ triển khai các hoạt động cho dịp Giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng năm 2026

Phú Thọ triển khai các hoạt động cho dịp Giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng năm 2026

Baovannghe.vn - Ngày 17/3, tỉnh Phú Thọ đã tổ chức hội nghị triển khai các hoạt động phục vụ Giỗ Tổ Hùng Vương năm 2026 và Tuần Văn hóa - Du lịch Đất Tổ năm 2026. Đồng chí Phùng Thị Kim Nga, Phó Chủ tịch UBND tỉnh tham dự và chủ trì hội nghị.