Baovannghe.vn - Cái tin ông Tình mất tiền lan ra nhanh chóng làm xôn xao cả xóm núi. Gọi là xóm cho oai chứ thật ra quanh vùng chỉ có vài trang trại của những người đến từ miền xuôi.
Baovannghe.vn - – Đ. má… Thôi! cho qua đi mày. - Nói rồi, anh Tư Cảnh thất vọng, phẩy tay. Tính anh Tư thế. Văng tục vậy chứ không chửi một ai, chẳng qua chỉ là lâu ngày thành thói quen hễ mở miệng là khởi đầu một tiếng đệm.
Baovannghe.vn- Đêm ấy, mẹ không về. Suốt mấy ngày sau đó, tôi chạy dọc bờ sông tìm mẹ. Người làng đi thăm đồng phát hiện mẹ nằm sấp bên ruộng muối lấp xấp nước. Toàn thân mẹ nồng vị mặn.
Baovannghe.vn - Tôi là thành viên của gia đình Rồng Xanh. Nhưng đó là về sau này. Một sự diệu kỳ, từ khi sinh ra, tôi cũng được bố mẹ gọi cái tên âu yếm là Rồng con.
Baovannghe.vn - Chúng tôi là một tổ công binh chốt trên đèo Ngam. Có những lúc trên trọng điểm, bom đạn dập tơi bời, nói thật chẳng còn biết trời đất trăng sao gì, ngoại trừ làm sao giữ được đường thông và mình không bị dính bom đạn.
Baovannghe.vn - Câu chuyện bắt đầu từ cái hôm 27/7, năm ấy cơ quan Vân tổ chức buổi gặp mặt các thương binh và thân nhân các gia đình liệt sĩ. Với cương vị là nhóm trưởng, Vân gọi điện thông báo cho Mến cũng là con liệt sĩ: "10h trưa nay cơ quan tổ chức buổi gặp mặt các thương binh và thân nhân gia đình liệt sĩ, ở hội trường giao ban. Em thu xếp công việc rồi lên đúng giờ nhé".
Baovannghe.vn - Chả nhớ ngày giỗ ông tôi lần ấy tôi mấy tuổi. Nghe bà nội lẩm bẩm "Sống ở thác về", tôi hỏi bà: Ông nội con đã về đâu? Bà kéo tôi vào lòng nói nhỏ như sợ người ta nghe thấy: Ông nội con giờ đang ở bên Tây Trúc.
Baovannghe.vn- Trời oi ả, cây hoa sữa trước cửa quán như cũng héo úa. Phòng VIP ngàn ngạt bia rượu, mịt mù khói thuốc và xì gà, mùi tràn ra ngoài mỗi lần cánh cửa được mở ra.