Chuyên đề

Thơ Nguyễn Quang Thiều

Văn học địa phương 09:19 | 03/09/2022
Quả bóng bay hình cá Tuột khỏi tay đứa trẻ hàng xóm Bay vào phòng tôi
aa

THƠ NGUYỄN QUANG THIỀU

Sáng Chủ nhật

Quả bóng bay hình cá

Tuột khỏi tay đứa trẻ hàng xóm

Bay vào phòng tôi

Nó chập chờn bơi

Mũi rúc vào giá sách

Tôi thấy nó lôi từ đó ra những con bọ

Không.

Đó là những chữ

Và nuốt chửng từng con

Giờ những cuốn sách đã được dọn sạch sẽ

Để bắt chúng ta viết lại.

Mưa gần sáng

Hơi lạnh cơn mưa gần sáng

Con rắn nước trườn qua tôi

Giấc mơ còn đọng lại

Trên chiếc lá ký ức

Trong khu vườn thời gian

Nhớ mãi giấc mơ xa xôi

Những ngày mẹ còn sống

Tuổi thơ hoang hoang cánh đồng

Cậu bé đứng im lặng

Thời gian cũng ngừng trôi

Bông cúc vạn thọ lay nhẹ

Nghĩa địa vọng giọng người xưa

Mẹ lau nước mắt cho con

Trên biên giới mùa Thu mây trắng

Có một đứa trẻ vừa gọi mẹ vừa lớn

Chợt già đi trong những cúc thẫm chiều

Ngày giỗ mẹ, 25 tháng Mười Âm lịch, 2018

0:7’

Chạy kiệt sức không ra khỏi cơn đau đầu

Tôi mơ trở về khu vườn ở Dedham tôi mơ

chìm trong cỏ

những con bướm tháng Tư bay rợp mặt

Luôn luôn một hơi thở gấp phía sau

Nhưng không bao giờ lên tiếng

Đúng giờ phút này áp chặt vào ô kính một

tấm thân trần truồng

Như ai đó dán một tờ giấy trang trí

Một tấm rèm bằng da người

Một ngôi sao phía xa

mặt chiếc nhẫn của M

Không. Đốm lửa đầu điếu thuốc

Tôi đang hút in trên kính.

Nhận ra không phải cơn đau đầu

Ai đó đặt một cái đầu nặng hơn

Vào trong đầu tôi

Và một cái đầu khác nặng hơn nữa

Vào trong cái đầu vừa đặt.

Hoa loa kèn

Đấy là một đêm

Ngôi nhà tối đen

Tưởng chưa bao giờ có ở đó

Nhưng tôi chợt thấy

Một lỗ thủng

Lọt chút sáng mờ

Tôi lần mò về phía lỗ thủng

Và nhận ra

Một đóa loa kèn.

Lúc 4:11

Đồng hồ trên tường cơ quan

4:11’

Tôi đang nghĩ về một nhầm lẫn

Đâu đấy trong căn phòng của mình

Năm trước

Để tìm ra nó ở đâu

Tôi phải đi lại con đường

Tôi đã đi năm cũ

Và không được tránh mặt

Kẻ đã làm đau tôi

Ở một khúc rẽ

Đồng hồ trên tay tôi

4:11’

Tôi nhận một lời khen

Và lần đầu tôi biết

Tột cùng của sự xấu hổ

Khi tôi rời khỏi căn phòng

Một kẻ bắn thủng gáy tôi

Bằng hai hốc mắt

Đồng hồ trên điện thoại người bên cạnh

4:11’

Không có tôi ở đó.

Nguồn Văn nghệ số 36+37/2022


Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Baovannghe.vn - Sau những ngày làm việc tận tâm, trí tuệ và trách nhiệm, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp
Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Baovannghe.vn- Loanh quanh khép vào ngày lặng ngắt/ Ngọc đã vướng vào thơm
Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Baovannghe.vn - Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Baovannghe.vn - Hai anh em người làng Điểu Khê, dù một người nằm lại nơi đất mẹ, một người trên đỉnh Ba Vì mây trắng bay, nhưng những trang văn, ý thơ của họ vẫn mãi là một phần tâm hồn của vùng quê sông La hiền hòa.
Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Baovannnghe.vn - Giọng đọc và hậu kỳ: Hà Phương; Đồ họa: Thùy Dương; Biên tập: Phạm Thị Hà