Diễn đàn lý luận

Bài thơ "An Dương Vương" của Đỗ Văn Tri

Trần Bá Giao
Tác phẩm và dư luận 08:37 | 28/03/2025
Baovannghe.vn - An Dương Vương lơ là mất cảnh giác để Trọng Thủy lấy mất nỏ thần là một sai lầm, là một tội lỗi rất lớn với dân, với nước.
aa

AN DƯƠNG VƯƠNG

ĐỖ VĂN TRI

Lầm lỗi vua cha

Giặc đến nhà tưởng láng giềng tốt?

Sao không nghĩ lửa đốt?

Sao không nghĩ gươm đao?

Đường mật trong lời cầu hôn thề thốt

Nóc thành Cổ Loa đã dột

Phòng hoa chợt lạnh khí tà

Nỏ thần thành vô dụng

Đau lòng vận mệnh quốc gia

Gươm thiêng để trừ giặc dữ

Quẫn quay lại xử người nhà?

Hận nước mấy ngàn mùa gió bấc

Sững sờ tưởng mới hôm qua...

LỜI BÌNH

Đỗ Văn Tri một trong những nhà thơ quân đội có những bài thơ đề cập đến đề tài lịch sử một cách thâm trầm và sâu sắc. Một trong những bài thơ gần đây nhất bàn về lịch sử là bài thơ An Dương Vương. Dựa trên truyền thuyết về An Dương Vương trong một dịp đến thăm thành Cổ Loa nhà thơ Đỗ Văn Tri đã gửi gắm tâm sự của mình.

Như tên đề, bài thơ chủ yếu bàn đến nhân vật An Dương Vương.

Ngay từ câu thơ mở đầu, nhà thơ đã đưa ra nhận định có tính phê phán An Dương Vương. Có nhiều nhận định về An Dương Vương; nhiều người đã phân tích những sai lầm của An Dương Vương. Chuyện lịch sử qua góc nhìn nhân gian đã trở thành truyền thuyết. Người xưa gửi gắm vào truyện về An Dương Vương để đưa ra một bài học về dựng nước và giữ nước. Bài học cảnh giác ấy được người đời sau ghi lại để nhắc nhở người dân Việt. Nhà thơ Đỗ Văn Tri thể hiện tư tưởng phê phán An Dương Vương:

Bài thơ
Tranh Huỳnh Hiệu

Lầm lỗi vua cha

Giặc đến nhà tưởng láng giềng tốt

Câu chuyện xưa được nhắc lại. Nhà thơ nói về lịch sử với một thái độ rõ ràng: người đứng đầu một vương triều đã mắc lỗi lầm: mất cảnh giác, cho con rể ở nhà mình (ở rể). Nếu xét về góc độ văn hóa có thể đây là một tập tục. Xét về lô gic của câu chuyện thì đó là một âm mưu: Âm mưu làm giáp điệp của cha con Trọng Thủy.

Không nhắc lại từng chi tiết của câu chuyện, nhà thơ Đỗ Văn Tri đi sâu vào phân tích về nhân vật An Dương Vương. Thực chất với vai trò của một vị vua và trách nhiệm với đất nước, với vương triều của mình An Dương Vương phải coi việc giữ nước là trên hết. Có thể việc gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy là một toan tính của ông vua nước nhỏ với một nước lớn để mong có sự hữu hảo từ mối quan hệ của Mỵ Châu với Trọng Thủy. Các câu thơ trong bài thơ ngay ở phần đầu bài thơ liên tiếp là những câu hỏi: Giặc đến nhà tưởng láng giềng tốt/? Sao không nghĩ lửa đốt?/ Sao không nghĩ gươm đao?... Những câu hỏi đó là những câu hỏi nhấn mạnh nhằm bộc lộ thái độ của nhà thơ về nhân vật An Dương Vương.

Sự mất cảnh giác của An Dương Vương là quá tin vào: Đường mật trong lời cầu hôn thề thốt. Đâu chỉ có Mỵ Châu cả tin. An Dương Vương đã chủ quan mất cảnh giác. Vì thế nhà thơ tập trung vào nói về lỗi lầm của An Dương Vương, đó là sự thiếu trách nhiệm của người đứng đầu một nước khi chỉ nghĩ đến chuyện nhà (chuyện gả con gái) mà quên mất chuyện nước phải giữ gìn Nỏ thần để làm vũ khí đánh giặc.

Mở rộng ra một chút, bàn thêm từ truyền thuyết An Dương Vương sai lầm của Mỵ Châu là vì trọng chữ tình và quá tin vào lời đường mật của Trọng Thủy. Ta có thể hiểu với tâm tư của một người con gái mới lớn và được yêu thì đó là cái sai lầm rất dễ xảy ra. Nhà thơ Tố Hữu đã có câu thơ để nói về Mỵ Châu rất đúng; Mỵ Châu vì tình mà quên trách nhiệm của một công dân:

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần vô ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu

Ở bài thơ An Dương Vương, nhà thơ Đỗ Văn Tri với thái độ yêu ghét rõ ràng nên trong sự liên tưởng sâu sắc của mình đã thốt lên: Nóc thành Cổ Loa đã dột/ Phòng hoa chợt lạnh khí tà/ Nỏ thần thành vô dụng/ Đau lòng vận mệnh quốc gia.... Đây là những câu thơ gan ruột của nhà thơ. Lời đánh giá, trách cứ của nhà thơ Đỗ Văn Tri thật sắc sảo không màu mè, không thỏa hiệp. Trong trường hợp Âu Lạc bị mất, trách nhiệm của An Dương Vương là lớn nhất. Nỗi đau nước mất do không cảnh giác, quá ỉ lại vào thần linh, vào những gì không phải từ ý thức trách nhiệm trước nhân dân, trước dân tộc chính phải là điều An Dương Vương cần nhận ra; nếu xét về góc độ một con người. Nhưng kết cục của truyền thuyết An Dương Vương là nhân vật An Dương Vương giết người con gái của mình là Mỵ Châu. Như vậy xét về mặt nguyên nhân hay lý do của hành động đó, thì An Dương Vương đã đứng trên cương vị của một ông vua để xử bề tôi của mình. Còn ở bài thơ An Dương Vương của Đỗ Văn Tri thì khác. Nhà thơ đánh giá về hành động của An Dương Vương khác với truyền thuyết. Đó là một góc nhìn về lịch sử, một cái nhìn sâu sắc:

Gươm thiêng để trừ giặc dữ

Quẫn quay lại xử người nhà?

Đây là hai câu thơ hay; có chiều sâu về tư tưởng, mang ý nghĩa nhân văn. Sao lại xử người nhà? khi mà sai lầm, tội lỗi để mất nước chính là do An Dương Vương! Văn học ở thời đại nào cũng chịu ảnh hưởng của tư tưởng thời đại ấy. Truyền thuyết An Dương Vương đã qua hàng ngàn năm lịch sử, gắn với các triều đại phong kiến Việt Nam. Vì thế ở góc nhìn ý thức hệ phong kiến, người xưa khi có phê phán An Dương Vương nhưng vẫn rất nhẹ nhàng theo chiều hướng giảm nhẹ lỗi lầm của An Dương Vương; rồi đưa ra một kết cục: An Dương Vương không chết mà rẽ nước đi vào biển Đông.

Hãy đứng trên lập trường của dân tộc của nhân dân mà phán xử. Nếu cho phép tôi viết lại cái kết của truyền thuyết An Dương Vương tôi xin mạn phép đưa ra cái kết sau: “Đau lòng vì sự u mê, quá tin vào Trọng Thủy để dẫn đến kết cục nước mất; Mỵ Châu đã tự vẫn. Đau trước nỗi nhục vì sự lơ là mất cảnh giác của mình để con bị lợi dụng mà có tội với đất nước; An Dương Vương cũng nhận ra lỗi lầm của mình ông đã tự vẫn theo con”.

Đỗ Văn Tri như muốn đưa ra một lời nhắn nhủ: nước mất thì nhà tan. Cho nên những kẻ nào đó chạy theo lối sống vinh thân phì gia mà có tội đối với đất nước với nhân dân thì muôn đời sẽ bị lên án, phỉ nhổ... Đó là sự liên tưởng từ ý nghĩa của bài thơ để rồi tự nhủ rằng bài học lịch sử còn đó! Người xưa như ở cùng ta, cũng như nhà thơ Đỗ Văn Tri đã kết lại bài thơ:

Hận nước mấy ngàn mùa gió bấc

Sững sờ tưởng mới hôm qua...

Bài thơ bàn về lịch sử, dựa vào truyền thuyết An Dương Vương nên nhà thơ Đỗ Văn Tri có cớ để nói lên suy nghĩ của mình: đó là sự phê phán đối với An Dương Vương, là lời cảnh tỉnh nhắc nhở mọi người hãy cảnh giác. Nhắc lại chuyện xưa, nhà thơ Đỗ Văn Tri muốn nhắn nhủ: Hãy đặt trách nhiệm với đất nước với nhân dân lên trên hết. Cần hiểu hoàn cảnh của đất nước mà ra sức dựng xây đất nước hùng mạnh; phải biết dựa vào nhân dân, vào nội lực để gìn giữ non sông Việt Nam.

Đèn không tắt sáng. Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Đèn không tắt sáng. Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Baovannghe.vn - Thật ra thì vẫn là sự thường tình quen thuộc. Vì bà cụ Vy chẳng đã từng nói, rằng tao có nhiều con nhiều cháu, đó là cái lộc trời cho, tao phải hưởng cho hết chứ.
22 tác phẩm xuất sắc giành giải "Việt Nam trên hành trình đổi mới"

22 tác phẩm xuất sắc giành giải "Việt Nam trên hành trình đổi mới"

Baovannghe.vn - Báo Nhân Dân phối hợp với Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam vừa tổ chức lễ tổng kết và trao giải cuộc thi ảnh báo chí “Việt Nam trên hành trình đổi mới.”
Nhiều nội dung quan trọng cần bản thảo tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI

Nhiều nội dung quan trọng cần bản thảo tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI

Baovannghe.vn - Chiều 9/3/2026, tại Hà Nội, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Thủ tướng Phạm Minh Chính đồng chủ trì Hội nghị Ban Thường vụ Đảng ủy Quốc hội với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ về nội dung, chương trình Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI.
Trăng hồ - Thơ Nguyễn Thị Kim Tuyến

Trăng hồ - Thơ Nguyễn Thị Kim Tuyến

Baovannghe.vn- Làn da làn nước/ lấp loáng mơn mơn/ em nhìn bằng đêm
Sông trăng mùa mật ngọt. Bút ký của Phạm Thanh Thúy

Sông trăng mùa mật ngọt. Bút ký của Phạm Thanh Thúy

Baovannghe.vn- Tôi luôn có một sự tò mò thôi thúc bất tận về nơi khởi nguồn của những dòng sông, và nơi dòng sông đó đổ về biển cả. Thường thì nhiều dòng sông, từ nơi khởi nguồn, trên hành trình đổ về biển sẽ tiếp nhận nguồn của những dòng suối, những dòng sông nhỏ khác, và nhiều khi chính nó lại là một nhánh nhỏ của một dòng sông lớn.