Diễn đàn lý luận

Bài thơ “Cuối rễ đầu cành” của Bế Kiến Quốc

Trần Bá Giao
Tác phẩm và dư luận 11:00 | 08/04/2025
Baovannghe.vn - Bế Kiến Quốc đã rời xa cuộc đời này. Bài thơ Cuối rễ đầu cành là dấu ấn của anh trong bước đường thơ...
aa

CUỐI RỄ ĐẦU CÀNH

BẾ KIẾN QUỐC

Vươn mãi vào bể sâu

Cái rễ non tìm đường cho cây

Qua sỏi đá có khi tướp máu

Hướng mãi lên chiều cao

Cái cành non vượt mưa đông nắng hạ

Nảy chiếc lá như người sinh nở

Ai đang ngồi hát trước mùa xuân

Cuộc đời như thể tự nhiên xanh

Những cơn đau nơi cuối rễ đầu cành....

LỜI BÌNH

Bài thơ “Cuối rễ đầu cành” của  Bế Kiến Quốc
Cây xanh vươn lên trên thân gỗ mục giữa mênh mông sông nước. Ảnh Khoahoc.tv

Bài thơ Cuối rễ đầu cành của Bế Kiến Quốc được đặt tên cho cả một tập thơ của anh đủ biết Bế Kiến Quốc đã gửi gắm những suy tư đã được anh chắt lọc qua cuộc sống để mong muốn truyền tải với mọi người một thông điệp: Cuối rễ đầu cành làm nên vẻ đẹp của cây, là nơi nuôi sự sống cho cây. Con người cần hiểu điều ấy, để hiểu và biết ơn nơi cuối rễ đầu cành.

Bài thơ ngắn, gồm 3 khổ thơ với 10 câu thơ:

Khổ thơ đầu nói về nơi cuối rễ:

Vươn mãi vào bể sâu

Cái rễ non tìm đường cho cây

Qua sỏi đá có khi tướp máu

Ba câu thơ làm nên một khổ thơ vừa tự sự lại vừa trữ tình. Nhà thơ nói về rễ cây, cho người đọc thấy được đường đi của rễ, sự trưởng thành của rễ. Bình thường vạn vật thường hướng lên trời, nhưng rễ cây lại đi vào bể sâu. Đi vào bể sâu với hình ảnh: vươn mãi. Chỉ có 2 từ thôi, nhưng Bế Kiến Quốc đã cho ta thấy ý chí và nghị lực của rễ cây. Lý do gì mà rễ phải làm như vậy, ngay từ lúc bắt đầu là rễ non (khi cây mới bén rễ). Bởi rễ đang tìm đường cho cây; nghĩa là đang làm cái việc: hút các chất dinh dưỡng để nuôi cây. Câu thơ giản dị mà giàu ý nghĩa để dẫn tới câu thơ thứ 3 của khổ thơ cũng là câu kết của khổ thơ: Qua sỏi đá có khi tướp máu. Đây là một câu thơ giàu sức liên tưởng. Nói về rễ cây, những nhà thơ đâu có nói về một cây cụ thể. Thi sĩ nói đến cái chung của rễ cây, không kết luận, không khẳng định mà nói đến một khái niệm phán đoán nhưng rất thực tế: có khi tướp máu. Đó là một thủ pháp nghệ thuật: nhân hóa - dòng nhựa của rễ cây như máu của con người vậy. Khổ thơ đầu đã hé lộ dụng ý của tác giả nói về đời cây nhưng cũng là nói về con người đó thôi.

Cây đâu chỉ có rễ; cây còn có thân có cành; Bế Kiến Quốc tiếp tục nói về cây ở khổ thơ thứ hai:

Hướng mãi lên trời cao

Cái cành non vượt mưa đông nắng hạ

Nảy chiếc lá như người sinh nở

Vẫn là thủ pháp ẩn dụ và nhân hóa; nói về cây ở đây là nói tiếp về một bộ phận khác: đầu cành. Cái hay của bài thơ là nói đến chiều kích khác, một hướng khác của cây. Nếu rễ cây đi sâu vào lòng đất để nuôi nhựa sống cho cây, thì cành lại vươn cao lên trời (chiều ngược lại với rễ) để tiếp thu ánh sáng mặt trời qua các mùa trong năm- Hình tượng mưa đông nắng hạ vừa hiện thực lại vừa có ý nghĩa khái quát về những thời gian khó khăn của một đời cây. Hình tượng nảy chiếc lá được ví như người sinh nở là một hình tượng đẹp giàu chất nhân văn. Cây cũng như người có đời sống. Có được cây lớn phải trải bao diễn biến để khẳng định sự sống của mình. Vẫn tiếp tục là mạch thơ ngắn gọn, giản dị nhưng giàu hình tượng; khổ thơ thứ hai của bài thơ dường như đã nói đủ về một đời cây. Sức hấp dẫn của bài thơ được ẩn chứa ở lời thơ chân thực giản dị nhưng vẫn giàu hình tượng; chạm được trái tim người đọc. Bế Kiến Quốc là nhà thơ giàu cảm xúc và luôn chọn những hình tượng thơ gây ấn tượng. Bài thơ ghi dấu bước đường thơ của anh là bài thơ anh được giải thưởng của báo Văn nghệ, bài thơ: “Những dòng sông”: Sinh ở đâu mà ai cũng anh hùng?/ Tất cả trả lời: Sinh bên một dòng sông.

Dòng sông mà Bế Kiến Quốc nói đến ở đây là những dòng sông trên khắp đất nước Việt Nam - Dòng sông biểu tượng cho quê hương

Trở lại với bài thơ Cuối rễ đầu cành, thi sĩ Bế Kiến Quốc kết lại bài thơ ở khổ thơ thứ 3 - khổ thơ cuối bằng những câu thơ mang tính triết luận sâu sắc và giàu sức biểu cảm:

Ai đang ngồi hát trước mùa xuân

Cuộc đời như thể tự nhiên xanh

Chỉ có đất yêu cây thì đất biết

Những cơn đau nơi cuối rễ đầu cành...

Mở đầu ở khổ thơ thứ 3 là một hình ảnh gợi mở: Ai đang ngồi hát trước mùa xuân. Đó là lời nhắn với ai cứ nghĩ một cách đơn giản: Cuộc đời như thể tự nhiên xanh. Bế Kiến Quốc muốn nhắn gửi rằng: Không phải thế đâu? Không phải thế!.

Hai câu kết chính là lời lý giải cho một cách hiểu về cuộc đời về cuộc sống ở thế gian này.

Chỉ có đất yêu cây thì đất biết

Những cơn đau nơi cuối rễ đầu cành....

Lời thơ thật sâu sắc, gợi cho ta sự liên tưởng: đất yêu cây thì đất biết giống như con người qua gian nan, khốn khó mới hiểu giá trị của cuộc đời, mới trân trọng hạnh phúc mà ta có được trong cuộc đời như đất biết: Những cơn đau nơi cuối rễ đầu cành. Bế Kiến Quốc đã rời xa cuộc đời này. Bài thơ Cuối rễ đầu cành là dấu ấn của anh trong bước đường thơ của anh. Cảm ơn nhà thơ Bế Kiến Quốc đã cho ta hiểu giá trị lớn lao của những việc làm qua gian khó, vươn lên trong cuộc sống của những ai biết trân quý cuộc đời này.

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.