Sáng tác

Chùm thơ của Vũ Bình Lục

Vũ Bình Lục
Thơ 08:00 | 31/07/2024
Baovannghe.vn - Vuốt mắt cho cánh rừng nhễ nhại hoàng hôn/Bạn tôi đó trong tay/Mà gọi khan cả giọng/Vùi anh bên bờ suối cạn/Đêm ngày bom pháo dội vu vơ...
aa

Vuốt mắt cho cánh rừng

(Thương tiếc liệt sĩ Trần Văn Hội quê Ba Vì Sơn Tây)

Vuốt mắt cho cánh rừng nhễ nhại hoàng hôn

Bạn tôi đó trong tay

Mà gọi khan cả giọng

Vùi anh bên bờ suối cạn

Đêm ngày bom pháo dội vu vơ...

Còn biết ngả mình vào đâu mà yên giấc

Đất quê hương giặc xới hết lên rồi

Đắp cho bạn ngôi nhà

Bằng đá xanh bờ suối

Ngày sau

Tìm chẳng thấy

Bạn với ngôi nhà

Loạt bom mới đã khiêng đi...

Chẳng còn nước mắt đâu mà khóc nữa

Ơi chàng trai quê Bất Bạt Ba Vì

Xốc lại ba lô và khẩu súng

Tôi một mình vượt dốc Trà My

Chuyện cũ bảo rằng quên đi

Mà làm sao quên được

Ngôi nhà đắp đá xanh ôm thi thể một con người

Tan biến vào khói bom giữa cánh rừng năm ấy

Héo hon người về

Chỉ còn chiếc ba lô và tấm ảnh góc ban thờ

Khói hương như tóc người già

Người xưa cười trẻ mãi

Cát bụi ơi!

Cát bui ơi!

Tôi gọi

Nghe như từ đâu đó khôn cùng

Tiếng gà gáy đội trăng lên...

Nguyễn Trãi với chiều hè

Thế nào rồi chiều cũng qua đi

cũng sẽ qua đi

màu tịch dương trên mái lầu cô quạnh

và tiếng lao xao chợ cá vàng bên sông

nắng quái…

Cái mùi hương tàn úa ao sen cuối hè

cứ dấm dứt điều gì không chịu nói?

thạch lựu vãi lên trời màu yêu tươi rói

tán hòe sóng sánh từng đợt sóng xanh

tuôn chảy về chiều…

Ức Trai ngồi như núi dưới gốc hòe

vầng trán sóng cồn

chòm râu cựa quậy

mắt xanh nhìn xuyên vào sáu cõi

thân nhàn

vận nước chênh chao!...

Ai gẩy Ngu cầm văng vẳng phía ngàn cây

nghe vật vã dưới sương chiều yên ả

núi Chí Linh có mạch nguồn xô ra biển cả

tiếng thở dài như bão

lòa mây…

Có một thời như thế

Có một thời hoang dã

Ta đâu là chính ta

Có một thời chí cả

Thoi thóp giữa rừng già

Nỗi buồn xanh nấm dại

Bụi đỏ che mặt đời

Muốn gào lên một tiếng

Sợ vỡ trời, lại thôi

Có một thời như thế

Đau nhói lòng, bạn ơi!

Muốn làm người tử tế

Ngửa mặt lên hỏi trời…

Ngày xưa yêu dấu. Truyện ngắn của Vũ Bình lục Ru con thời tóc bạc - Thơ Vũ Bình Lục Bạn tôi - Thơ Trần Đình Ngôn Thi phẩm "Thời hoa đỏ" của nhà thơ Thanh Tùng Di tích chùa Cầu sau 1,5 năm trùng tu: Thời gian sẽ trả về với giá trị cũ
Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.